Monday, December 5, 2016

Tiền từ "khúc ruột dư ngàn dặm" và sự sống còn của chế độ CSVN


AuthorTrường SaSourceDân Làm BáoPosted on: 2016-12-04
Trường Sa (Danlambao) - ...Mỗi năm, người Việt nước ngoài gửi về 9,4 tỉ đô giúp cho sự sống còn của chế độ và 600 triệu đô để giúp người thân. Như vậy, Cộng đồng người Việt hải ngoại có thực sự còn là một cộng đồng tị nạn chính trị và một cộng đồng chống lại chế độ độc tài, đảng trị CSVN?...
Báo Thanh Niên lề đảng đăng bài chạy tít "Hơn 70% kiều hối chảy vào sản xuất" đã đánh tan luận cứ "tiền của người Việt nước ngoài gửi về Việt Nam là chỉ vì tình thương, hỗ trợ thân nhân gia đình".
Theo bài báo này, mỗi năm những người Việt tị nạn cộng sản, vốn từng được các nước Tây phương chấp nhận định cư với lý do tị nạn chính trị, đã gửi về nước hơn 10 tỉ đô la. Con số này gia tăng mỗi năm 10%. Trong vòng 25 năm qua, cộng đồng hải ngoại đã tiếp tế cho nước CHXHCNVN khoảng 120 tỉ đô.
Trong số 120 tỉ đô này, phần lớn đến từ cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ.
Theo quan chức cộng sản Nguyễn Hoàng Minh, hiện là Phó giám đốc Ngân hàng Nhà nước chi nhánh thành Hồ, trong 10 tỉ đô là mỗi năm thì trong tổng số tiền gửi về:
- 72% chảy vào lĩnh vực sản xuất kinh doanh,
- 22% là kinh doanh bất động sản,
- Chỉ có 6% là được dùng cho việc hỗ trợ người thân.
Trong nhiều năm qua, để sống còn, đảng CSVN đã bán tháo tài nguyên, nhượng đất nhượng biển cho ngoại bang và vay nợ đời này đời sau trả. Một trong những nguồn nợ lớn là ODA nhưng nguồn vay này luôn có nhiều điều kiện đi kèm. Ngược lại, nguồn vốn của người Việt hải ngoại gửi về thì hoàn toàn không có một điều kiện gì cả. Tất cả đã gián tiếp hay trực tiếp giúp cho sự sống còn của chế độ độc tài.
Với tổng cộng 94% (72% sản xuất kinh doanh + 22% là kinh doanh bất động sản) tức là khoản 9,4 tỉ đô được người Việt nước ngoài tuôn về trong nước mỗi năm để làm ănđã "giúp nhiều doanh nghiệp giải quyết bức bối về vốn", theo lời của báo Thanh Niên.
Mỗi năm, người Việt nước ngoài gửi về 9,4 tỉ đô giúp cho sự sống còn của chế độ và 600 triệu đô để giúp người thân. Vậy thì cộng đồng người Việt hải ngoại có thực sự còn là một cộng đồng tị nạn chính trị và một cộng đồng chống chế độ độc tài, đảng trị CSVN?
04.12.2016
------------------
Ý KIẾN ĐỘC GIẢ.-
CĐNVTN PHẢI LÀM GÌ?
- Giảm gửi tiền, không du lịch Việt Nam, sẽ không có công an đứng đường để hối lộ thì người dân tràn ra đường dễ dàng
- Giảm gửi tiền, không du lịch Việt Nam, sẽ làm dân đói khổ, người dân sẽ đồng nổi dậy như dân oan, dân đánh cá miền Trung, CSVN sẽ bất lực
- Giảm gửi tiền, không du lịch Việt Nam, sẽ tạo những quốc gia xung quanh Việt Nam không buôn bán, giao thương với VN vì không có dollars, kinh tế CSVN kiệt quệ, dân nổi dậy
- Giảm gửi tiền, không du lịch Việt Nam, sẽ làm chế độ CSVN không có dollars để báo cáo láo kinh tế tăng trưởng, ÌMF, World Bank... Không cho mượn nợ mới để trả nợ cũ, CSVN sẽ vỡ nợ và xụp đổ như Đông Âu trước đây
Tiền dollars vào VN quá nhiều, dân VN uống rượu nhiều nhất thế giới không thấy sao? Số tiền này, còn làm giảm tiềm năng đấu tranh của người uống rượu, tạo kinh tế đi chuyển nên người dân có tiền và giảm đấu tranh, không thể có tổng nổi dậy.
CSVN đang thiếu tiền trầm trọng vì năng xuất đồng bằng cửu long giảm, kinh tế hải sản tê liệt, nợ công tăng cao, doanh nghiệp phá sản hàng loạt, tài nguyên bán hết, khg còn để bán,,, CSVN chỉ trong chờ vào sự gửi tiền vô điều kiện của người Việt hải ngoại,,, CSVN đang gia tăng hoa hồng cho những trung tâm gửi tiền, để những nơi này có lời cao, khuyến khích, thuyết phục người gửi tiền "tăng thêm vài trăm" hàng tháng cho thân nhân với những luận điệu vì "khổ cực, đắt đỏ" nơi quê nhà...
Do đó, muốn cứu nước, người Việt hải ngoại phải giảm gửi tiền và không du lịch Việt Nam. Chỉ bị cắt viện trợ 730 tỉ dollars, VNCH mất quốc gia tráng lệ miền Nam; hơn 41 năm qua, hàng tỉ dollars gửi vào VN vô điều kiện đã nuôi sống chế độ không có cái đầu CSVN là quá lâu, quá đủ rồi.! Chính người Việt hải ngoại đã nuôi sống CSVN hơn 41 năm qua.
Nguyễn Kim

Trump xoay ngược chính sách với Trung Quốc?


SourceBBCPosted on: 2016-12-05


Cuộc điện đàm giữa lãnh đạo Đài Loan và ông Trump làm chấn động dư luận
Cuộc điện đàm của ông Donald Trump với Tổng thống Đài Loan, bà Thái Anh Văn, từng bị coi là một hành động chứng tỏ Tổng thống đắc cử Hoa Kỳ 'thiếu kinh nghiệm'.
Nhưng sau khi ông Trump tiếp tục dùng Twitter để công khai phê phán Bắc Kinh về tiền tệ và các dự án xây cất ngoài Biển Đông, nhiều người tin rằng chính quyền Trump đang ra tín hiệu thay đổi chính sách với Trung Quốc một cách mạnh mẽ.
BBC Tiếng Việt điểm ra các ý kiến từ những người thân cận với ông Donald Trump về vai trò của Đài Loan và quan điểm sẵn sàng lật ngược quan hệ với Trung Quốc:
Trang Slate:
"Các tin nhắn trên Twitter của Tổng thống tân cử cho thấy cú điện đàm với Đài Loan không phải chỉ là cuộc nói chuyện xã giao mà nhằm gửi ra thông điệp rõ ràng cho Bắc Kinh về cách ông Trump sẽ hành xử khi vào Tòa Bạch Ốc."
...Trước đó, Alexander Gray và Peter Navarro, hai cố vấn thân cận của ông Trump đã từng ca ngợi Đài Loan là 'ngọn đèn dân chủ ở châu Á'.
"Họ từng viết trên Foreign Policy:
"Cách chính quyền Obama đối xử Đài Loan thật là tệ hại. Ngọn đèn dân chủ ở châu Á có lẽ là đối tác của Hoa Kỳ dễ bị tổn thương nhất về quân sự. Hồi 2010, tình báo quân sự của Mỹ đã cảnh báo rằng cán cân lực lượng trên vùng trời eo biển Đài Loan đã nghiêng về phía Bắc Kinh. Vậy mà Đài Loan liên tục bị từ chối một thỏa thuận vũ khí đồng bộ (từ Hoa Kỳ) họ rất cần để phòng ngừa cái nhìn thô bạo của Trung Quốc, bất chấp cả các đảm bảo an ninh đã quy định trong Luật về quan hệ với Đài Loan."
Washington Post viết về những người đầy thiện cảm với Đài Loan trong nhóm của Trump:
"Bà Thái Anh Văn sẽ được lắng nghe ở Tòa Bạch Ốc. Ông Reince Priebus (sinh năm 1972, người được bổ nhiệm làm Chánh văn phòng Tòa Bạch Ốc tương lai), đã từng thăm Đài Loan cùng một phái đoàn của Đảng Cộng hòa vào năm 2011 và tháng 10/2015, và gặp bà Thái trước khi bà thắng cử. Ngoại trưởng Đài Loan David Li cũng gọi ông Priebus là người bạn của Đài Loan và nói tin ông được bổ nhiệm làm Chánh văn phòng cho ông Trump là tin vui cho hòn đảo..."
"Edward J. Feulner, chủ tịch lâu năm của Quỹ Heritage Foundation cũng từng vun đắp các quan hệ với Đài Loan trong nhiều thập niên qua. Ông nay là thành viên của nhóm chuyển tiếp quyền lực giúp ông Trump nhậm chức."


Trump và Clinton: ai cứng rắn hơn trong thái độ với Trung Quốc?
Trang KPBS viết về Peter Navarro, cố vấn kinh tế chính của Donald Trump:
"Navarro viết một số cuốn sách về Trung Quốc như "Death by China: Confronting the Dragon - A Global Call to Action" (Chết vì Trung Quốc: Đối đầu Mãnh long - Lời kêu gọi hành động toàn cầu ); "Made in China: The Ultimate Warning Label" (Nhãn hiệu Trung Quốc: Điều cảnh báo Cuối cùng) và "The Coming China Wars — Where They Will Be Fought and How They Can Be Won" (Chiến tranh sắp đến với Trung Quốc: Ở đâu và Chiến đấu thế nào để chiến thắng)."
Theo BBC Tiếng Việt tìm hiểu, cuốn sách của Tiến sỹ Peter Navarro về các "cuộc chiến" với Trung Quốc liệt kê ra các mối nguy hiểm từ nước này, từ sản phẩm độc hại, thức ăn độc hại, sự tăng cường quân bị, mối đe dọa 'chiến tranh nóng', chương trình không gia của Trung Quốc và các vấn đề kéo theo.
Peter Navarro cho rằng cuộc chiến với Trung Quốc sẽ kéo dài nhiều thập niên và ở mọi lĩnh vực: việc làm, lương bổng (cho công nhân Mỹ), công nghệ cao, các nguồn tài nguyên. Tác giả cũng không quên nhắc "Trung Quốc liên tiếp trấn áp nhân quyền và tự do ngôn luận".
Theo một số báo Mỹ, cuốn sách đã thu hút sự chú ý của ông Donald Trump.
Fox News:
"Cựu Đại sứ Hoa Kỳ tại Liên Hiệp Quốc, John Bolton nói Tổng thống tân cử Donald Trump cần phải 'làm rung chuyển' quan hệ Hoa Kỳ với Trung Quốc.
Trả lời về chuyện có cú điện đàm giữa ông Trump và Tổng thống Đài Loan, Thái Anh Văn vốn gây ra khiếu nại từ Trung Quốc, ông Bolton (một trong số nhân vật được giới thiệu làm Tân Ngoại trưởng Hoa Kỳ - BBC), đã nói:
"Nói thẳng ra thì tôi nghĩ chúng ta cần phá tung quan hệ đó (với Trung Quốc). Trong những năm qua, Trung Quốc đã đưa ra những tuyên bố chủ quyền hung hãn ở biển Nam Trung Hoa."
"Không ai ở Bắc Kinh có quyền ra lệnh là chúng ta nói chuyện với ai hay không. Đó thật là chuyện nực cười khi cho là một cú điện thoại lại như vậy làm thay đổi mấy chục năm quan hệ."
Global Research (11/2016) trích John Bolton:
"Tiếp tục thất bại trong việc giải quyết cứng rắn thói phiêu lưu và ngang bướng của Trung Quốc sẽ chỉ khiến nhiều quốc gia châu Á cứ rơi vào vòng tay của Bắc Kinh và như Philippines có vẻ đang làm, là chấp nhận thân phận làm chư hầu cho đế chế Trung Hoa."
AFP từ Bắc Kinh về phản ứng khá yên lặng cho tới nay của Trung Quốc:
"Các lãnh đạo Trung Quốc, vốn trông đợi một quan hệ ổn định, không bất ngờ với lãnh đạo Hoa Kỳ, hẳn đang tìm mọi cách để lý giải và tìm cách ứng phó với ông Trump", theo bà Bonnie Glaser, chuyên gia cao cấp từ trung tâm nghiên cứu Center for Strategic and International Studies ở Washington.
Theo bà, ông Tập Cận Bình sẽ tìm cách tránh bị coi như là 'yếu đuối' trước khi Đảng Cộng sản họp đại hội vào năm sau.

--------

Văn Đoàn Độc Lập Việt Nam

Trần Thảo (Danlambao) - Ngày 3 tháng 3 năm 2014, một nhóm 61 nhà văn, nhà thơ Việt Nam đã đứng ra vận động thành lập Văn Đoàn Độc Lập Việt Nam. Những tên tuổi khá nổi tiếng trên thi văn đàn VN như Nguyên Ngọc, Bùi Chát, Bùi Minh Quốc, Bùi Ngọc Tấn, Dương Tường, Đặng Tiến, Đỗ Lai Thúy, Đỗ Trung Quân, Giáng Vân, Hoàng Hưng, Nguyễn Duy, Nguyễn Huệ Chi, Nguyễn Quang Lập, Phạm Đình Trọng, Phạm Xuân Nguyên, Lưu Trọng Văn, Võ Thị Hảo, Vũ Thư Hiên, Ý Nhi... đều thấy xuất hiện trong Ban Vận Động thành lập Văn Đoàn. Văn Đoàn đưa ra ba mục tiêu hoạt động:

- Thứ nhất: Đoàn kết tương trợ giữa những người viết văn tiếng Việt trong và ngoài nước.

- Thứ hai: Tạo điều kiện nâng cao về nghề nghiệp, thúc đẩy sáng tạo cá nhân, khuyến khích đổi mới trong sáng tác và phê bình văn học và ngôn ngữ.

- Thứ ba: Bảo vệ mọi quyền lợi vật chất và tinh thần chính đáng, hợp pháp của hội viên, đặc biệt là quyền tự do sáng tác và công bố tác phẩm, cũng như quyền tự do tiếp cận tác phẩm văn học của mọi người.

Cho tới nay, ngoài tuyên bố đanh thép của nhà văn Nguyên Ngọc về hiểm họa xâm lăng của Tàu cộng đối với Việt Nam, Văn Đoàn Độc Lập cũng chưa có sinh hoạt nào nổi bật. Nhưng chỉ với ba mục tiêu mà Văn Đoàn đưa ra cũng đã khiến cho chế độ CSVN bấn xúc xích, cố gắng đưa ra một vài tên "đĩ đực văn học" viết bài chửi rủa, đả phá Văn Đoàn Độc Lập.

Người để tâm quan sát thật sự cảm thấy không khí đấu tố văn học lúc này có nhiều nét giống với thời 1954-1958, khi chế độ CSVN ở miền bắc ra sức quy chụp, trói tay các văn nghệ sĩ trong phong trào Nhân Văn Giai Phẩm, Đất Mới, Trăm Hoa, rồi cho mấy bồi bút như Chế Lan Viên, Huy Cận, Xuân Diệu, Tố Hữu, Hoàng Trung Thông v.v... nhào vô bề hội đồng các nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ, họa sĩ cô thế trong cái chế độ toàn trị dã man thời đó.

Nhưng thời thế đã khác. Thời bấy giờ, người dân miền bắc hoàn toàn bị bịt kín thông tin, chỉ nghe những thông tin đã được nhà nước CS sàn lọc. Những văn nghệ sĩ miền bắc lúc đó như Văn Cao, Tử Phác, Phùng Cung, Lê Đạt, Nguyễn Hữu Đang, Phùng Quán, Nguyễn Bính, Hữu Loan, Trần Dần, Thụy An, Đặng Đình Hưng, Hoàng Cầm v.v... trong cái loa tuyên truyền của chế độ là những thành phần xấu xa, ma cô, đĩ điếm, ăn phải bả của ngoại bang, cam tâm làm gián điệp, phá hoại sự xây dựng của chế độ miền bắc.

Thời đại bây giờ, dù chế độ CSVN cũng muốn bịt kín mọi thông tin, muốn ngu dân để cai trị, nhưng đã là điều vô kế khả thi. Trong trường hợp đó, nếu muốn đả phá, tố khổ Văn Đoàn Độc Lập Việt Nam thì chế độ ít ra phải đưa ra được những tay lý luận sắc bén, đủ bản lãnh lấp liếm, ăn đầu sóng nói đầu gió, lập luận và chạy tội cho giỏi, thì may ra còn có thể tiếp tục lừa bịp nhân dân thêm thời gian nữa. Nhưng những gì mà người quan sát đọc được từ những bài viết của Bằng Việt, của Thiên Hà, của Quốc Anh v.v... cho thấy những con chó săn thời đại Nguyễn Phú Trọng móng vuốt đã quá cùn. Móng vuốt của chúng cùn mòn vì tự thân chúng là những đứa bất tài, lâu nay chỉ biết liếm đít chủ để kiếm cơm, kiếm quyền lợi, chả biết "ný nuận", nhưng ăn cơm chúa phải múa tối ngày, chủ xít ra cắn người, cào xé người thì cũng nhào ra, nhưng ẳng ẳng vài tiếng, chả đâu vào đâu. Móng vuốt của lũ chó này cùn mòn phần chính là vì, với thời đại truyền thông mạng, những tin tức lớn nhỏ về cái bản chất "ăn cướp" của chế độ đã quá rõ ràng, không cách nào cả vú lấp miệng em được.

Bỏ qua những bài viết của Bằng Việt và Thiên Hà đi, chả có gì thú vị bởi nó nhạt nhẻo quá, mời các bạn cùng tôi dạo chơi qua bài viết của Quốc Anh nhé. Rất rất nhiều điều thú vị.

Mở đầu bài viết của mình, Quốc Anh đã diễn tả khá đạt sự bấn xúc xích của chế độ khi viết: "Lật mặt nạ của nhóm Văn Đoàn Độc Lập là công tác CẤP BÁCH nhất hiện nay".

Nếu tôi là chủ sự, là đảng ủy của tên bồi bút này, nhất định là cho hắn nghỉ việc không lương. Mới vô bài viết, chưa cà kê dê ngỗng gì đã cho VĐĐLVN một hào quang chói lóa. Hoàng đế NPT còn hề hề cương ẩu "Đất nước ta có bao giờ được thế này không?", đếch thèm quan tâm tới sự thật ê chề của đất nước, trong lúc đó thì thái giám Quốc Anh đã sợ xoắn đít lên rồi.

QA kế đó tố khổ VĐĐLVN, mà trong giọng văn của QA thì nhà văn Nguyên Ngọc là thủ lãnh. Hắn tố khổ Nguyên Ngọc tự bẻ cong ngòi bút của mình. 

Tôi thật sự không thể nào nín cười khi đọc đoạn này. Lý do dễ hiểu: Bẻ cong ngòi bút của mình là truyền thống lâu đời của những bồi bút trong chế độ CSVN thối tha. Sự thật là ngay trong số nhà văn, nhà thơ của VĐĐLVN, trước đây sinh hoạt trong mảng văn học của chế độ, hẳn đã từng viết những điều mà chính mình không muốn, vì cái vòng kim cô của đảng bó chặt trên đầu, muốn sống sót cũng đành nín thở qua sông. Tới giờ phút này, sự chịu đựng của các nhà văn, thơ ấy đã tới mức tận cùng, họ phải đứng lên để đòi lại tự do sáng tác, tự do tìm sáng tạo trong nghệ thuật, đó chính là một trong những mục tiêu mà họ đặt ra. Thế nên tên bồi bút QA mà còn chút liêm sỉ thì phải nói những nhà văn ấy họ đang BẺ NGAY lại ngọn bút của mình, chứ không phải BẺ CONG.

So sánh với bên mảng chính trị, đảng phái, QA cho là VĐĐLVN cũng giống như một đảng phái mini chống lại chủ trương chính sách PHÁT TRIỂN VĂN HỌC ĐỊNH HƯỚNG XHCN. 

Xin các bạn chú ý chữ ĐỊNH HƯỚNG nhé. Lại thêm một tên ngáo!

Để cứu vãn sự sụp đổ của chế độ, chúng bèn chạy theo kinh tế thị trường của tư bản, nhưng lại gắn cái đuôi định hướng XHCN. Xã hội chủ nghĩa thì không tôn trọng quyền tư hữu, thế thì diễn dịch trọn gói cái quái thai đó sẽ là KINH TẾ THỊ TRƯỜNG KHÔNG CÓ QUYỀN TƯ HỮU, hết ý kiến luôn. Bây giờ văn học cũng chịu chung số phận như kinh tế, cũng định hướng XHCN. Không biết cái nền văn học định hướng XHCN đó sản xuất ra cái quái quỷ gì nhỉ? Chắc là sản xuất những tác phẩm hàng loạt theo đơn đặt hàng kiểu mì ăn liền, cái nào cũng tung hô Mác-Lenin vô địch, HCM cha già vĩ đại, Cách mạng XHCN tất thắng v.v...? hay lại sản xuất mấy kẻ ăn cắp văn thơ của người rồi trét son lên mặt mình, tự vái kiểu Trần Dân Tiên, Nguyễn Ái Quốc?

QA cho rằ̀ng Nguyên Ngọc và cái VĐĐLVN sẽ xuyên tạc đường lối, chủ trương của đảng cộng sản. Người ta nói vàng thật sợ gì lửa. Nếu đảng CSVN thật sự đi đúng nguyện vọng của nhân dân, thật sự đáp ứng được ước mơ dân giàu nước mạnh của toàn dân thì cho dù một trăm cái VĐĐLVN đi nữa cũng sẽ không làm rụng một cọng lông của đảng. Mấy chục năm nay đảng đã tự trét phân lên mặt mình, không biết xấu hổ, sám hối cho những hành động phản dân hại nước, nên chỉ mới nghe tới những tiếng nói chính trực là run bắn lên, phải mau mau tố khổ, " CẤP BÁCH" đả phá. 

VĐĐLVN lại được Quốc Anh dán cho cái mác Việt Tân mới thật là khôi hài. Từ khi Việt Tân được chế độ CSVN ưu ái tặng cho cái nhãn KHỦNG BỐ, thì luôn luôn cái tên Việt Tân được sử dụng như một cái vú to, áp vô miệng của bất cứ thằng dân nào muốn hó hé chống đối đảng. Cứ tố khổ cá nhân hay nhóm nào đó nhận tiền Việt Tân, rồi đưa mấy bộ luật hình sự tém tém gì đó ra còng tay người ta là gọn nhất.

Cuối bài viết, QA đặt câu hỏi, rằng VĐĐLVN có cảm thông được sự thương đau của dân nghèo, những sáng tác có đi đúng với ước vọng của nhân dân? Và VĐĐLVN đã học hỏi được gì khi cả dân tộc đang cố gắng học hỏi gương sáng của HCM hay chỉ là cố tâm bôi xấu chế độ tươi đẹp này?

Thưa ông Quốc Anh. Tôi quả thực bái phục sự ngu lâu dốt kỹ của ông. Ông có khi nào gát tay lên trán, tự vấn lương tâm xem, mình đã làm gì trong hiện tại? Nhân dân cùng khổ trên mọi miền đất nước họ đang thực sự muốn gì? Chính ông đã xoay lưng lại với nỗi khổ của nhân dân. Nhân dân Vũng Áng đau khổ vì biển nhiễm độc, nhân dân Bắc Ninh bị cường hào áp bức cướp đất, nhân dân Dương Nội bị đàn áp thẳng tay, ông có bao giờ dám lên tiếng bênh vực họ không? Giặc tàu xâm lăng đất nước trước mặt ông, ông có dám ẳng một tiếng không? Nhân dân hiện đang muốn gì, ông thực không biết sao?

Còn học theo gương sáng của HCM ư? Ông nhắc đến HCM trang trọng như vậy thì chắc là ông cũng giống Kim Ngân, đang cố gắng học hỏi theo phong cách của HCM chứ? Thế thì cái cơ chế CSVN lại có thêm vài thằng, vài con điếm già thôi, chả quý gì đâu!

Văn Đoàn Độc Lập Việt Nam trong hai năm qua chưa có hoạt động gì nổi bật, nhưng sự ra đời của nó với ba mục tiêu rõ ràng đã làm cho chế độ bấn xúc xích. Trận thế của chế độ càng nháo nhào thì lại có lắm trò vui để xem.

06.12.2016

Chờ xem Trump thò tay về biển Đông

Lê Hải Phòng (Danlambao) - Ông Obama sắp dọn ra khỏi Toà Bạch Ốc. Những điều gì ông làm 8 năm cho nước Mỹ và thế giới thì để dân chúng xét. Trong phạm vi nhỏ hẹp của bài này, người viết chỉ đưa ra ván cờ tướng mà ông chơi với Tập Cận Bình về biển Đông. Ông là người chủ trương xoay trục, nhưng lại để Trung Cộng đi con xe, con ngựa đặt căn cứ xong, ông mới đưa con pháo nhảy một bước lên cản bằng cách bay tuần tiểu một vòng thị uy rồi đâu lại vào đó. Nước cờ Obama đi không phải là nước cờ lãnh đạo một cường quốc số 1.

Bài học tin tưởng vào nước độc tài CS như VN, đem chuyện giao thương ra để đảng CS cải cách tôn trọng nhân quyền là sai lầm từ căn bản. Vì bản chất người CS càng có tiền của trong tay càng bám địa vị thì trở nên càng độc tài đàn áp trong vấn đề củng cố quyền hành. Ông Obama đã đón tiếp một tên đảng trưởng cộng sản VN vào Toà Bạch Ốc để cho ông Trọng nói về VN có đủ nhân quyền trong lúc đảng CSVN đã dùng công an côn đồ trị, tước đoạt mọi quyền sinh sống của toàn dân, cướp đoạt sở hữu mọi ngành nghề từ sĩ cho tới nông, công, thương. 

Obama tới TC bị TC làm mất thể diện ở sân bay ông vẫn điềm nhiên xem như pha. Nhưng mỗi lần đi Nhật hay đi Đức ông có cơ hội gặp các vị nguyên thủ, Obama lại dùng diễn đàn tại đó để công kích ông Trump (thời kỳ tranh cử). 

Bây giờ ông Trump được đắc cử, Trump bất chấp TC mà nói điện thoại thẳng với TT Đài Loan. Dù bị nhiều nhóm quyền lợi dính dáng làm ăn TC phản đối. Nhưng đây cũng là một biểu hiệu đáng kính khi TT một cường quốc muốn nói chuyện với lãnh tụ thế giới nước nào là không phải để Trung Cộng dẫn dắt chính sách ngoại giao. Khi ông Trump thông báo cuộc điện đàm với TT Đài Loan, Trung cộng chưa phản ánh ngay, trong lúc báo cánh tả đã đi trước một bước tấn công Trump tiêu biểu như UK Guardian: “37 years of U. S. diplomatic practice in a few minutes (37 năm thực thi ngoại giao trong vài phút). The New York Times claimed that the simple call was a bigger “provocation” of Beijing than selling billions in weapons to Taiwan (NY Times cho rằng một cuộc điện đàm đơn giản là một bức tranh lớn khiêu khích Bắc Kinh hơn là bán hàng tỉ tiền vũ khí cho Đài Loan). Tuy nhiên điều đáng nói người có kinh nghiệm làm việc tại TC là cựu đại sứ Mỹ tại Bắc Kinh Jon Huntsman nói trên đài Fox News: “We ought to be giving (Taiwan) a little more space, noting mutual economic, national security and human rights issues (tạm dịch: Chúng ta phải dành cho Đài Loan một chút khoảng trống về vấn đề quan hệ hổ tương kinh tế, an ninh quốc gia và nhân quyền).

Chủ nhật vừa qua TT đắc cử Trump bảo vệ cuộc nói chuyện với bà Tsai Ing-Wen rằng: "Did China ask us if it was OK to carry out a number of actions such as build up disputed islands in the South China Sea or take economic measures hurtful to the United States" Trump tweeted. (Tạm dịch: China đã có hỏi chúng ta là có OK không khi họ tiến hành một số hành động như xây đắp các đảo tranh chấp tại vùng biển Đông hoặc sử dụng biện pháp kinh tệ làm tổn hại Mỹ).

Nhìn vào vài ba ông tướng về hưu có kinh nghiệm chiến trường được Trump chọn vào các chức vụ quan trọng trong nội các cho ta thấy biết đâu ông lại cứng rắn vấn đề biển Đông, hơn là Obama xoay trục cái gì mà để chờ TC đi trước xây thành lũy mới cuống quít chạy theo cản ngăn có lệ. 

Hải quân Mỹ là vua trên biển. Chờ xem Trump Make America Great Again có sớm thò tay lật mặt con cọp giấy Trung cộng chuyên nghề dọa nạt lấn cướp nước nhỏ. 

06.12.2016

Tôi có quyền nghi ngờ con gái tôi đã xảy ra chuyện không hay?

Nguyễn Thị Tuyết Lan - Giống như phía an ninh hay nghi ngờ, quả quyết rằng con gái tôi, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh dụ dỗ người khác bảo vệ môi trường, chống lại Trung Quốc thì tôi, Nguyễn Thị Tuyết Lan cũng hoàn toàn có quyền nghi ngờ họ đã xâm hại đến con tôi để bức cung.

Cho đến nay con tôi đã bị biệt giam 56 ngày không hề có tin tức. Gia đình không được thăm nom thì thôi, luật sư cũng không được gặp mặt, không được trả lời theo quy định của pháp luật.

Thế nhưng tôi lại được công an phường chuyển lời của công an tỉnh đem đồ lên gửi cho con gái mình. Một điều trước đây không có đối với những người đấu tranh chống lại bất công của xã hội. Chắc mọi người chưa quên cháu Duy ở Khánh Hòa, người bị 3 năm tù giam vì chia sẻ bài viết của những người khác lên Facebook của mình. Con gái tôi đang dang dở trong việc hỗ trợ tư vấn pháp lý cho mẹ cháu Duy thì bị bắt. Từ lúc bị bắt cho đến khi tòa xử sơ thẩm thì người ta không cho cháu Duy nhận bất cứ thứ gì mẹ cháu gửi vào, họ để cho đồ ăn thiu thối rồi trả lại. Vì vậy khi phía công an tự đề nghị tôi gửi đồ vào cho con mình tôi đã rất lo lắng cho số phận của con mình.

Tôi sợ rằng Quỳnh đã xảy ra chuyện không hay trong khi biệt giam và việc yêu cầu tôi gửi đồ vào như một cách để phủi bỏ trách nhiệm trong những ngày Quỳnh ở đó.

Đến nay đã được 3 lần tôi lên gửi đồ cho con. Lần nào cũng chỉ hy vọng được nhìn Quỳnh một lần cho thân già này yên tâm về chăm lo cho 2 cháu nhỏ nhưng đều không được. Mọi thứ đều qua lời nói của công an. Họ nói con tôi muốn tôi gửi trứng luộc và một vài món khô vào cho nó. Nhưng những món họ nói xưa nay Quỳnh không hề thích ăn, tại sao giờ nó lại muốn tôi gửi vào cho nó những thứ mà nó không ăn được bao giờ? Trước khi bị bắt, dù nó dặn tôi không cần gửi đồ vào vì nó sẽ chọn cách tuyệt thực nhưng khi nghe họ nói nó muốn tôi gửi làm sao tôi có thể không gửi cho con mình dù lòng đầy hoài nghi.

Nén lại nỗi lòng, tôi vẫn cứ gửi đồ thăm nuôi vào cho con. Nhưng trong lòng không thôi phập phồng lo sợ, khi mỗi lần gửi đồ là mỗi lần một chữ ký khác nhau. Tôi có cảm giác đây không phải chữ ký của Quỳnh. Tôi có nghe một số anh chị em tù nhân lương tâm sau khi ra tù nói về việc họ bị giả mạo chữ ký y như thật khi còn trong tù. Rồi nhìn nét chữ mỗi lần một khác, trong tôi dấy lên sự lo sợ không thôi. Những chữ ký kia sẽ khiến họ không phải chịu bất cứ trách nhiệm nào nếu con tôi có vấn đề trong khi biệt giam với bên ngoài có phải không?





Nếu như họ có tính chính danh, nếu như họ làm đúng luật tại sao họ phải ngăn cách con tôi hoàn toàn với bên ngoài, phải bất chấp điều tiếng dư luận cấm cản luật sư tiếp xúc với con tôi? Chính vì sự bưng bít, hành xử kín của họ với con tôi làm tôi càng nghi ngờ họ đã có hành động xấu với Quỳnh khi không có bằng cớ buộc tội và đang muốn trốn tránh trách nhiệm qua những chữ ký thông báo cho tôi.

Mẹ của 2 cháu tôi hiện nay ra sao rồi? Có ai biết nói giùm tôi với.


Cộng sản Việt Nam và Nhân quyền đàn gãy tai trâu

Trần Gia Phụng (Danlambao) - Hiện nay, một trong những nước bị lên án vi phạm nhân quyên nặng nề nhứt trên thế giới là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam do đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN) cai trị. Việc lên án CSVN vi phạm nhân quyền thật đáng hoan nghênh, nhưng chỉ kêu gọi suông CSVN tôn trọng nhân quyền thì thật vô ích, như đàn gãy tai trâu. Lý do đơn giản là vì đảng CSVN tồn tại cho đến ngày nay là nhờ lừa dối, nhờ độc tài, đàn áp, vi phạm nhân quyền có hệ thống, và nhờ các thủ đoạn dã man mà CS gọi là “tiêu diệt tiềm lực”. Vì vậy, nếu CSVN ngưng vi phạm nhân quyền thì chắc chắn CSVN sẽ bị sụp đổ, hết còn là CSVN.

1. Thế nào là tiêu diệt tiềm lực

Ngoài việc đàn áp, bạo hành, CSVN còn phòng bị về lâu về dài, nên ra tay “tiêu diệt tiềm lực”. Với CS, tiêu diệt tiềm lực là tiêu diệt tất cả những mầm mống tiềm tàng có thể có hại cho tương lai CS, tức tiêu diệt tất cả những người tuy không chống đối CS, kể cả những người không hoạt động chính trị, nhưng không theo đảng CSĐD, bất đồng chính kiến, có khả năng tiềm ẩn, về sau có thể sẽ tranh giành ảnh hưởng hoặc có hại cho sự độc tôn quyền lực của đảng CS. Đây là chủ trương mà Hồ Chí Minh (HCM) đã nói trong cuộc tiếp tân tại Paris ngày 25-6-1946: "... Tất cả những ai không theo đường lối của tôi đều sẽ bị bẻ gãy..." (Jean Lacouture, Ho Chi Minh, Peter Wiles dịch từ tiếng Pháp qua tiếng Anh, Nxb. Penguin Books, Harmondsworth, 1969, tr. 130.) Một người Việt Nam có mặt trong buổi tiếp tân nầy và tận tai nghe những phát biểu của HCM là linh mục Cao Văn Luận. (LM Cao Văn Luận, Bên giòng lịch sử Việt Nam, 1940-1975, Tantu Research, Sacramento, California, 1983, tt. 60-61.)

Đảng CS cướp được chính quyền năm 1945. Chỉ gần 10 ngày sau khi HCM ra mắt nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (2-9-1945), tại Hà Nội, đảng CS họp hội nghị Trung ương đảng CSĐD, đưa ra nguyên tắc căn bản là đảng CSĐD nắm độc quyền điều khiển mặt trận Việt Minh, và một mình thực hiện cách mạng. (Philippe Devillers, Histoire du Viêt-Nam de 1940 à 1952, Editions Du Seuil, Paris 1952, tr. 143.) Đảng CSĐD nắm độc quyền mặt trận VM. Mặt trận VM đang nắm chính quyền, cai trị đất nước. Như thế nghĩa là đảng CSĐD độc quyền cai trị đất nước. Ngày nay, CS công khai đưa chủ trương nầy vào điều 4 hiến pháp 1992, rồi điều 4 hiến pháp 2013. 

Muốn độc quyền chính trị, độc quyền cai trị đất nước thì CS phải tiêu diệt tất cả những chướng ngại trên con đường chiếm đoạt quyền lực của CS, những gì có hại cho độc quyền chính trị của CS, những thành phần đối lập, kể cả những người không đảng phái nhưng có tiềm năng có thể sẽ tranh quyền với CS. Nguyên tắc “tiêu diệt tiềm lực” được thực hiện ngay từ khi HCM xuất hiện ở Trung Hoa năm 1924, rồi cướp được chính quyền năm 1945, và cho đến ngày nay. 

2. Cộng sản tiêu diệt tiềm lực qua lịch sử

Năm 1924, Đệ tam Quốc tế Cộng sản ở Liên Xô gởi HCM, lúc đó có tên là Lý Thụy, viên gián điệp mới được đào tạo ở Moscow, qua Quảng Châu (Trung Hoa) hoạt động. Một trong những việc làm đầu tiên của Lý Thụy là bán tin tức cho Pháp bắt Phan Bội Châu tại nhà ga Thượng Hải ngày 1-7-1925 để giành lấy tổ chức của Phan Bội Châu. (Hoàng Văn Chí, Từ thực dân đến cộng sản, nguyên bản bằng tiếng Anh, Mạc Địch dịch, Paris, 1962, tr. 38. Tưởng Vĩnh Kính, Nhất cá Việt Nam dân tộc chủ nghĩa đích ngụy trang giả, Đài Bắc: Nxb. Truyện Ký Văn Học, 1972, bản dịch của Thượng Huyền, Hồ Chí Minh tại Trung Quốc, California: Nxb. Văn Nghệ, 1999, tt. 84-85.) 

Nạn nhân thứ hai nổi tiếng của chủ trương tiêu diệt tiềm lực là Nguyễn Thái Học và Việt Nam Quốc Dân Đảng. Khi VNQDĐ khởi nghĩa tháng 2-1930, thì CSĐD rải truyền đơn báo động cho Pháp biết để Pháp đàn áp và truy bắt các nhà lãnh đạo VNQDĐ. (Hoàng Văn Đào, Việt Nam Quốc Dân Đảng, tái bản kỳ 2, Sài Gòn, 1970, tr. 108.) Sau vụ nầy, đảng viên VNQDĐ khắp các tỉnh miền Bắc bị Pháp bắt giam và bị đưa ra Hội đồng để hình để xét xử cả hàng ngàn người. VNQDĐ trở nên tê liệt một thời gian. Thanh niên Việt Nam yêu nước lúc đó muốn kiếm đường hoạt động chống Pháp, chỉ còn cách là theo đảng CS. 

Cướp được chính quyền năm 1945, Việt Minh cộng sản tha hồ hoành hành. Đầu tiên là giải tán tất cả các đảng phái hoạt động khắp nước. Sau đó, tuần tự giết tất cả những nhà lãnh đạo chính trị nếu họ không kịp trốn thoát. Trong danh sách dài nầy, vào năm 1945, có thể lần lượt kể Nguyễn Thế Nghiệp, Nguyễn Ngọc Sơn, Đào Chu Khải, Phạm Quỳnh, Ngô Đình Khôi, Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm, Trần Văn Thạch, Bùi Quang Chiêu và 4 người con, Hồ Vĩnh Ký, Huỳnh Văn Phương, Phan Văn Chánh...

Việt Minh CS còn thẳng tay đàn áp tôn giáo. Cộng sản chia tôn giáo thành hai loại: 1) Tôn giáo quốc tế, có nhiều liên hệ trên thế giới như Phật giáo, Ky-Tô giáo. 2) Tôn giáo địa phương như đạo Cao Đài, đạo Phật giáo Hòa Hảo (PGHH). Đối với tôn giáo quốc tế, CS đàn áp kín đáo, lẻ tẻ nhưng đều khắp mọi nơi. Đối với tôn giáo địa phương, CS công khai thẳng tay đàn áp, vì không sợ phản ứng quốc tế.

Trong ba tuần lễ kể từ 19-8-1945, tại Quảng Ngãi VM giết 2,791 người, vừa chức sắc, chức việc, vừa tín hữu Cao Đài giáo, kể cả phụ nữ, trẻ em, và giết bằng nhiều cách "như chém đầu, chôn sống, thả biển, và cả hình thức "tùng xẻo" thời trung cổ." [nguyên văn]. ("Bạch thư Cao Đài giáo" ngày 9-4-1999, tiếng Việt và tiếng Anh, do vị đại diện đạo Cao Đài là Ngọc Sách Thanh đưa ra tại San Bernardino, California, gởi cho Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc và Uỷ ban Quốc tế Nhân quyền.) 

Theo thống kê của PGHH, trong các năm sau 1945, VM giết hại và chôn tập thể khoảng 10,000 tín đồ PGHH. (Nguồn: (http://www.hoahao.org, trích tháng 8-2000.) Số tín đồ tương đương của đạo Cao Đài cũng bị VM sát hại. Không có con số thống kê về phía Phật giáo và Ky-Tô giáo, nhưng số người bị thủ tiêu của hai tôn giáo nầy có thể không nhỏ.

Qua năm 1946, CS tiếp tục đàn áp Quốc Dân Đảng trong vụ Ôn Như Hầu ở Hà Nội, vụ cầu Chiêm Sơn ở Quảng Nam. Do lợi thế cầm quyền với quân đội trong tay, từ tháng 7 đến cuối năm 1946, VM đánh dẹp hết các chiến khu QDĐ, bắt bớ, giam cầm và thủ tiêu hàng ngàn đảng viên đảng nầy. Báo Cứu Quốc của VM ngày 1-11-1946 loan báo đã bắt hơn 300 người vào ngày 29-10-1946, đa số bị đưa đi an trí. Đại đa số những người bị VM đưa đi an trí, nếu không trốn thoát, đều bị VM thủ tiêu luôn, nhất là khi chiến tranh Việt Pháp bùng nổ ngày 19-12-1946.

Trong khi kêu gọi toàn dân đoàn kết kháng chiến chống Pháp, VM lại lợi dụng tình trạng chiến tranh, tiếp tục tiêu diệt những đảng phái đối lập. Các nạn nhân nổi tiếng của CS lúc nầy có thể kể là Trương Tử Anh, Lý Đông A, Khái Hưng (Trần Khánh Giư), Huỳnh Phú Sổ (giáo chủ đạo Phật giáo Hòa Hảo). 

Chủ trương “tiêu diệt tiềm lực” được VM thực hiện khắp nơi trên toàn quốc và ở mọi cấp bậc, từ trung ương xuống tới đơn vị thấp nhất là xã ấp, không phải là một ngẫu biến, hoặc rủi ro do hoàn cảnh đưa đẩy, mà là một chủ trương khủng bố có hệ thống, có kế hoạch của HCM và đảng CSĐD, xuyên suốt từ khi năm 1924 cho đến ngày nay. 

3. Cộng sản tiêu diệt tiềm lực ngày nay

Từ khi cưỡng chiếm được Nam Việt Nam ngày 30-4-1975, CSVN tiếp tục kế hoạch tiêu diệt tiềm lực. Đầu tiên là bắt giam lớp sĩ quan và công chức cao cấp của Việt Nam Cộng Hòa. Có thể nói đây là thành phần tinh hoa ưu tú của miền Nam Việt Nam, đang độ tuổi tráng kiện để đóng góp xây dựng đất nước. Khối người nầy là vốn liếng chính của Nam Việt Nam. Cộng sản bắt giam, hành hạ những người nầy, thì Nam Việt Nam cạn kiệt nhân tài. Đây là cuộc tiêu diệt tiềm lực tập thể lớn lao nhứt trong lịch sử Việt Nam. Khối nhân tài còn lại của Nam Việt Nam chưa bị mắc lưới CSVN, phải vội lo ẩn mình, trốn tránh để khỏi bị bắt, hoặc vượt biên ra nước ngoài sinh sống. 

Theo bộ Encyclopedia of the Vietnam War, sau biến cố năm 1975, số lượng sĩ quan, công chức VNCH bị bỏ tù khoảng hơn 1,000,000 người trên tổng dân số Nam Việt Nam lúc đó khoảng 20 triệu người. Tất cả bị giam tại trên 150 trại giam; theo đó, khoảng 500,000 được thả về trong 3 tháng đầu; 200,000 bị giam từ 2 đến 4 năm; 250,000 bị giam ít nhất 5 năm, và năm 1983 (tức sau 8 năm) còn khoảng 60,000 người bị giữ lại. (Spencer C. Tucker, Encyclopedia of the Vietnam War, a Political, Social, and Military History, Vol. two, Santa Barbara, California, 1998, tr. 602.)

Trong số trên 1,000,000 người bị tù sau năm 1975, theo những cuộc nghiên cứu ở Hoa Kỳ và Âu Châu, có khoảng 165,000 nạn nhân đã từ trần trong các trại tù "cải tạo". (Anh Do & Hieu Tran Phan, “Millions of lives changed forever with Saigon's fall”, nhật báo Orange County Register, số ngày Chủ Nhật, 29-4-2001, phụ trang đặc biệt về ngày 30-4, tt. 2-3.)

Sau vụ tù cải tạo, CS tiếp tục tiêu diệt tất cả những mầm mống đối kháng, chẳng những bắt giết hay bắt giam tất cả những thành phần mà CS cho là phản động, chống đối CS sau năm 1975, mà CS còn giăng bẫy, lập ra những tổ chức “phục quốc” giả mạo, để phỉnh phờ và lùa những thanh niên yêu nước vào tù, tìm bắt những người ngấm ngầm liên kết với nhau để chống đối CS.

Về kinh tế, CSVN đuổi gia đình sĩ quan, công chức bị tù, đi kinh tế mới, vừa để cướp nhà cửa, vừa rất thâm hiểm là đánh sập khả năng kinh tế gia đình. Khi người tù trở về không có nhà để ở, không có tiền để sống, nên chỉ còn lo cho bản thân sinh tồn mà không còn cách gì chống đối CS. Đồng thời, CS đổi tiền, kiểm soát lưu thông tài chánh, thực hiện chính sách kinh tế chỉ huy, làm cho quần chúng đói kém, phải lo chạy gạo sinh sống cho gia đình, hết tham gia chính trị.

Nền kinh tế suy sụp, dân chúng đói kém, cán bộ cũng chán nản. Cộng sản lo ngại dân chúng nổi lên làm liều, liền cởi trói dần dần và quay lại nền kinh tế tự do, mà CS gọi là kinh tế thị trường, nhưng vẫn do nhà nước CS điều khiển theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Dầu vậy, chỉ có cán bộ CS và một thiểu số ở thành thị hưởng lợi, trong khi đại đa số ở nông thôn vẫn nghèo khổ.

Nền kinh tế chỉ huy bao cấp và nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa giành nhiều đặc quyền đặc lợi cho cán bộ đảng viên, nhứt là cán bộ cao cấp. Từ đó sinh ra tệ nạn tham nhũng, càng ngày càng trầm trọng, hết thuốc chữa. 

Hiện nay, tệ nạn tham nhũng nặng nề nhứt là chuyện cán bộ CS dựa vào thế lực, cướp nhà, cướp đất bán cho người ngoại quốc, làm cho dân chúng oán thán và tạo thành phong trào dân oan trên khắp đất nước. Trước những bất công chồng chất, dân oan kết hợp phản đối thì bị đàn áp dã man. Nhiều cán bộ đảng viên hay cựu quân nhân CS, nhiều thanh niên dầu tốt nghiệp dưới mái trường xã hội chủ nghĩa, nhưng không đồng ý với cách hành xử của nhà cầm quyền CS, đã lên tiếng bênh vực dân oan, thì bị quy ghép vào tội chống phá nhà nước CS và bị bắt giam.

Để giữ vững địa vị, CSVN quy phục Trung Cộng, ký mật ước Thành Đô (Cheng Du), tỉnh Tứ Xuyên (Sichuan) ngày 3 và 4-1990. Cộng sản không công khai nội dung mật ước Thành Đô, nên không ai biết rõ mật ước ký kết những gì? Tuy nhiên, càng ngày dân chúng Việt Nam càng thấy CSVN nhượng đất nhượng biển cho Trung Cộng. Đầu tiên là các hiệp ước mất đất mất biển trong hai năm liên tiếp 1999 và 2000. Sau đó là các vụ cho thuê đất, thuê rừng, vụ bauxite và gần nhứt là vụ Formosa ở Hà Tĩnh.

Vì lo ngại Tàu khựa càng ngày càng bành trướng, nhiều người lên tiếng báo động hiểm họa bắc phương. 

Từ tháng 10-2001, luật sư Lê Chí Quang phổ biến bài viết “Hãy cảnh giác với Bắc triều”, chỉ trích nhà nước CS nhượng bộ Trung Cộng trong các hiệp ước về biên giới và lãnh hải, liền bị bắt ngày 21-2-2002 vì bị CS vu cáo tội “tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam”, và bị tuyên án 4 năm tù giam, 3 năm quản thúc.

Từ đây, càng ngày càng diễn ra nhiều cuộc biểu tình chống đối Trung Cộng. Tất cả cuộc tập họp lớn nhỏ, tất cả những ai viết báo, viết blog, dù hoạt động ôn hòa, bất bạo động, mà tỏ ý chống Trung Cộng, đều bị CSVN hành hung và bắt giam ngay. Như thế, chỉ vì muốn chạy theo Trung Cộng để bảo vệ quyền lực, CSVN quyết tâm tiêu diệt lòng yêu nước, tiêu diệt tiềm lực tranh đấu của người Việt Nam.

Đảng CS liên tục khủng bố, bắt giam tất cả những người yêu nước có khả năng tập họp thanh niên, tập họp quần chúng chống Trung Cộng, như luật sư Nguyễn Văn Đài, Trần Huỳnh Duy Thức, Phạm Hồng Sơn... Vì những người có khả năng lãnh đạo bị CS bắt giam hết, nên hiện nay tuy dân chúng rất uất ức CS, còn đảng CS đang mục nát rệu rã vì tham nhũng, nhưng rất tiếc, do kế hoạch tiêu diệt tiềm lực của CSVN, tất cả những nhân tài có khả năng lãnh đạo đều bị CS tiêu diệt, nên chẳng có người nào, hay tổ chức nào có thể lãnh đạo quần chúng để xô ngã chế độ CSVN. Đó là kết quả của chủ trương tiêu diệt tiềm lực của CSVN từ bấy lâu nay. 

Kết luận

Tiêu diệt tiềm lực, đàn áp, vi phạm nhân quyền là chủ trương sống còn của đảng CS. Đảng CS không bao giờ từ bỏ tiêu diệt tiềm lực, từ bỏ đàn áp, từ bỏ vi phạm nhân quyền. Cộng sản mà từ bỏ tiêu diệt tiềm lực, từ bỏ đàn áp, từ bỏ vi phạm nhân quyền, thì chắc chắn dân chúng sẽ đứng lên lật đổ chế độ CSVN. Cộng sản Việt Nam biết rõ điều nầy, nên luôn luôn thủ sẵn búa liềm, súng đạn, đàn áp dân chúng, vi phạm nhân quyền có hệ thống và nhân đó còn để cho tham nhũng tha hồ thao túng, cướp bóc tài sản dân chúng, chia sẻ lợi quyền với nhau, chia sẻ tài sản với nhau, để cùng nhau tiếp tục sống còn.

Vì vậy kêu gọi CSVN tôn trọng nhân quyền không khác gì đàn gãy tai trâu, vì trâu có bao giờ biết nghe đàn đâu? Còn CSVN có cần biết nhân quyền là gì? Chúng chỉ biết có đảng quyền, lợi quyền, như lời Việt trong Quốc tế ca của CS: "Bao nhiêu lợi quyền tất qua tay mình". Cộng sản chỉ ăn cướp mới gom được vào tay bao nhiêu lợi quyền trong thiên hạ, chứ tất cả những kế hoạch kinh té của CS đều thất bại..

Tuy nhiên, không lẽ cứ để CSVN tiếp tục cỡi mãi lên đầu lên cổ dân chúng Việt Nam mà không phản ứng? Cần phải có hành động gì để làm giảm thọ CSVN? Đó là câu hỏi lớn xin đặt lại cho mọi người ở trong cũng như ở ngoài nước, chúng ta phải làm gì trong tình hình hiện tại?

Trong khi chờ đợi, xin người Việt hải ngoại hãy tích cực yểm trợ phong trào dân chủ trong nước, góp tay xây dựng phong trào dân chủ mạnh dần mới có lúc nổi dậy giải thể chế độ CS. Và cũng xin người Việt hải ngoại hãy kêu gọi các nước mà người Việt đang sinh sống, hãy có biện pháp kinh tế thiết thực chế tài, buộc đảng CSVN phải giảm vi phạm nhân quyền. Có đi thì mới có đến. Có bắt đầu mới có kết thúc. Nhanh chậm gì rồi cũng có lúc sẽ đến, có lúc sẽ kết thúc chế độ CSVN độc tài toàn trị.

Viết xong bài này thì được tin nhân dịp kỷ niệm ngày Quốc tế Nhân quyền năm nay, Thứ Bảy 10-12-2016, cộng đồng người Việt hải ngoại khắp nơi trên thế giới sẽ rầm rộ tổ chức mít-tinh lên án CSVN vi phạm nhân quyền. Riêng tại Toronto, các hội đoàn sẽ cùng nhau tổ chức mít-tinh trước trụ sở Quốc hội tỉnh bang Ontario (Queen’s Park) vào đúng ngày Thứ Bảy 10-12-2016, từ 13 giờ đến 15 giờ, phản đối CSVN và yêu cầu chính quyền Canada cân nhắc vấn đề viện trợ khi dùng tiền thuế của dân để giúp đỡ một nước vi phạm nhân quyền như Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Kính mời đồng bào tham dự đông đảo.

06.12.2016

Sunday, December 4, 2016

Ông Trump thúc công ty Apple rút khỏi Việt Nam


AuthorVien DongSourceVOAPosted on: 2016-12-04


Điện thoại iPhone được trưng bày tại trụ sở của Apple ở Cupertino, California, 21/3/2016.
Tổng thống đắc cử của Mỹ không muốn tập đoàn Apple tiếp tục sản xuất sản phẩm ở Việt Nam, mà thay vào đó, chuyển về Hoa Kỳ, đã gây nhiều phản ứng trái chiều ở trong nước.
Ông Donald Trump mới đây đã nói với ông Tim Cook, Tổng giám đốc điều hành của Apple, rằng ông muốn tập đoàn sản xuất iPhone lập nhà máy ngay tại Hoa Kỳ.
Tổng thống tân cử tiết lộ trong một cuộc phỏng vấn với tờ the New York Times hôm 23/11 rằng ông sẽ đưa ra các chính sách về thuế có lợi để Apple “xây một hoặc nhiều nhà máy lớn ở Mỹ” thay vì sản xuất sản phẩm ở các nước như Trung Quốc hay Việt Nam.
Tiến sĩ Ngô Trí Long, cựu viện phó Viện Nghiên cứu thị trường giá cả (Bộ Tài chính) cho rằng quan điểm của ông Trump “có tính chất chủ nghĩa dân tộc, bảo hộ”, và điều đó sẽ khiến thế giới và Việt Nam “chịu thiệt thòi”.
Về tuyên bố muốn rút việc sản xuất linh kiện sản phẩm của Apple khỏi Việt Nam, chuyên gia kinh tế độc lập này nói thêm:
“Ít nhất bản thân ông ấy cũng sẽ bị ảnh hưởng vì khi đưa về, tiền lương, tiền công ở bên đấy rất là cao, mà khi tiền lương, tiền công cao thì chi phí giá thành đội lên rất là lớn. Mỹ liệu có khả năng chịu đựng được hay không. Nếu lao động, nhân công rẻ thì chắc chắn nó sẽ tốt hơn, chi phí thấp hơn mà chi phí thấp hơn thì Mỹ được hưởng lợi”.
Nhiều tờ báo ở trong nước cũng đồng loạt đưa ra nhiều bình luận về tuyên bố của ông Trump. Tờ Người Đưa Tin viết rằng “ông Trump tung chiêu dụ Apple bỏ Trung Quốc, Việt Nam để về Mỹ”.
Tờ này viết tiếp: “Bất kỳ chính sách ưu đãi như thế nào đi chăng nữa thì để sản xuất một sản phẩm tại một quốc gia có chi phí nhân công cao như Mỹ, giá iPhone sản xuất tại Mỹ có thể tăng gấp đôi so với giá hiện tại, điều mà Apple chắc chắn không muốn”.
Báo chí trong nước trích dữ liệu từ Cục Đăng ký kinh doanh (Bộ Kế hoạch & Đầu tư) cho biết rằng công ty Apple đã lập chi nhánh tại Việt Nam cuối năm ngoái với vốn điều lệ 15 tỷ đồng.
Trước những phát ngôn ít ỏi liên quan tới Việt Nam, ông Long cho VOA Việt Ngữ biết thêm rằng các kinh tế gia ở trong nước vẫn đang theo dõi mọi động thái của ông Trump để đoán định xem chính sách đối với Việt Nam của ông Trump trong tương lai ra sao.
Tiến sỹ kinh tế này nói thêm:
“So với ông Obama thì ông này tính cách hoàn toàn khác. Người ta cũng có suy nghĩ rằng với tính cách thất thường thì đường lối của ông ấy như thế nào cũng chưa rõ. Người ta cũng đang chờ đợi. Chính kiến Việt Nam thực sự mà đánh giá cụ thể ông như thế nào thì cũng chưa có ai có quan điểm, nhưng tất nhiên là cũng sẽ khó khăn hơn thời ông Obama”.
Dù theo đánh giá của các nhà quan sát, hiện vẫn chưa rõ chính sách của ông Trump đối với khu vực châu Á – Thái Bình Dương nói chung và Việt Nam nói riêng, phát biểu tại một cơ quan nghiên cứu về chính sách công ở thủ đô Washington DC mới đây, Đại sứ Việt Nam tại Mỹ Phạm Quang Vinh bày tỏ lạc quan rằng mối quan hệ song phương Việt Nam – Hoa Kỳ vẫn sẽ tiếp tục phát triển.
Quan chức ngoại giao hàng đầu của Việt Nam ở thủ đô Washington nói thêm rằng Việt Nam sẽ tiếp tục làm việc với tân chính quyền Mỹ để củng cố quan hệ đối tác chiến lược toàn diện một cách thực tiễn, lâu dài và bền vững.
Việt Nam sẽ chủ trì hội nghị thượng đỉnh Diễn đàn Hợp tác Kinh tế châu Á – Thái Bình Dương, APEC, vào năm sau và theo ông Vinh, Hà Nội hy vọng rằng Tổng thống đắc cử Trump sẽ tới thăm Việt Nam và tham dự sự kiện này.


Powered By Blogger