Friday, May 26, 2017

Quốc ca mới của dân Việt

AuthorBình SơnSourceĐien Phong Truong - YoutubePosted on: 2017-05-25
Từ thời kháng chiến chống Pháp, Hồ Chí Minh kêu gọi nhân dân tham gia phong trào yêu nước đánh đuổi quân xâm lăng Pháp ra khỏi lãnh thổ bằng những tuyên truyền thu phục lòng dân, và trong đó bài "Tiến Quân Ca" đã một thời làm cho người trí thức lẫn nông dân xúc động và không ngại hy sinh xương máu để đánh quân thù. Nhưng giờ đây, toàn dân đã bật ngữa vì thấy mình bị lừa phỉnh, họ thấy rõ bộ măt thật của Hồ Chí Minh và Đảng Cọng Sản Việt Nam là bọn gian manh xảo trá, chúng không đánh đuổi ngoại xâm da trắng Pháp Mỹ để giành độc lập cho non sông, mà ngược lại, chính Tổng Bí Thư Lê Duẩn đã thú nhận rằng chúng đánh đuổi da trắng Phương Tây " là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc" để rước da vàng mũi tẹt Tàu Cọng vào xâm lăng, dâng nước Việt cho Tàu Cọng làm chủ. Chúng chịu làm tay sai cho giặc Tàu vì muốn bọn chủ da vàng mũi tẹt này bảo vệ cái đảng CS của chúng khỏi bị dân chà nát. Chính Tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Văn Linh đã khẳng định rằng "Thà mất nước quyết không mất đảng". Vì muốn giữ cho đảng CSVN khỏi bị dân diệt cho nên bọn chính quyền hiện nay đã và đang tiếp tục bán đất nhượng biển cho Tàu Cọng, đang ra sức đàn áp người dân để triệt tiêu mọi chống đối. Chúng đang hèn với giặc và ác với dân, chúng cướp đất của nhân dân và tống vào tù mọi người dân nào đang kêu cứu thế giới đến giúp đỡ phục hồi tự do độc lập cho non sông.
Người dân đã sáng mắt trước sự lừa đảo trắng trợn của Đảng CSVN cho nên giờ này họ không chấp nhận bài "tiếng quân ca" làm quốc ca nữa mà đã đổi lời ca lại như sau:
csvn ơi ! sao mày ác thế
đưa giống nòi quê hương vào nơi lầm than
mày giết dân, cướp đất xây nhà mới
dân lầm than rên siết cảnh nhà tan
từ bao lâu dân nuốt căm hơn
quyết đấu tranh ,đời dân no ấm hơn
thề phân thây quân cướp tham tàn
cướp công lao dân nghèo
giết dân ! mày giết dân !
ác ôn bọn bây là quân thù

(lời ca của Dân Việt) 

TẠI SAO LẠI NHƯ PARIS ?


AuthorPhạm HuấnPosted on: 2017-05-25
Thủ tướng Phúc vừa có một tuyên bố cực kỳ " suy thoái, tự diễn biến, tự chuyển hóa". Ông bảo: " Tôi muốn làm cho Hà Nội đẹp như Paris".
Trước hết, tại sao không hướng về một thủ đô giàu đẹp của nước XHCN anh em nào đó như TQ, Triều Tiên, Cuba, Venezuela, mà lại ngóng một thủ đô "phồn vinh giả tạo" của tư bản đồi trụy?
Nhưng còn "suy thoái" hơn nữa, khi muốn Hà Nội giống Paris thì có phải ông Phúc muốn đề nghị:
- Dẹp ngay lăng bác Hồ vì Paris không chấp nhận trưng bày xác ướp ai cả giữa thủ đô.
- Sa thải ngay rất nhiều công an vì Paris không có cảnh tràn ngập cảnh sát chặn xe đòi "bánh mì".
- Phá hoại tình hữu nghị Việt-Trung vì phải dẹp ngay các công trình xây dựng nham nhở, chưa dùng đã hư, nứt, rụng, và uốn éo. Paris không bao giờ chấp thuận loại nhà thầu TQ.
- Và quan trọng hơn cả. Paris không chỉ cho phép mà còn bảo vệ quyền tự do ngôn luận, bảo vệ không biết bao nhiêu cuộc biểu tình ôn hòa mỗi tuần, mỗi tháng, mỗi năm.
Đấy, bác Trọng ra mà xem. Ở hàng tứ trụ mà Phúc nó "tự diễn biến, tự chuyển hóa" đến như thế thì còn gì đảng ta!
Bác Phúc sang làm thủ tướng Pháp thì Paris sẽ sớm thành Hà Nội


Paris có cảnh ngập nước thế này không ?


Paris có cảnh làm nông nghiệp thế này không ?
Huan Pham
-------------------
Ý kiến độc giả:

Tôi có một thắc mắc mong được mấy ông thần với lập trường kiên định sáng suốt đi theo đường lối tư tưởng sáng ngời ấy , giải thích giùm :
- Tại sao các bậc lãnh đạo đều mong muốn nước ta giàu đẹp như các nước tư bản nhưng tối ngày lại tuyên truyền bọn tư bản nó xấu xa nó đen tối , vậy là sao ?
- Ông Phúc muốn đẹp như Paris
- Ông Thăng muốn long lanh như Hòn ngọc Viễn Đông thời VNCH
- Ông Hải muốn tòa sáng như Singapore
Tạo sao trước đây Miền Nam đẹp như "Hòn Ngọc Viễn Đông" thì nay lại biến ra thành "Hồ nghẹt nước cống" ??
KD
---------------

TỔNG THỐNG DONALD J. TRUMP CÓ PHẢI LÀ MỘT CHÍNH KHACH KHỐN KHỔ NHẤT LỊCH SỬ?.


AuthorTôn Nữ Hoàng HoaPosted on: 2017-05-25
iết về chiến tranh Việt Nam không chỉ đơn thuần là chuyện chiến tranh mà ở đó có máu đổ, có nước mắt rơi của người dân Việt trong thân phận nhược tiểu. Nhất là trong những ngày tháng bị Mỹ bỏ rơi, quân đội VNCH phải bị bức tử và hàng trăm ngàn người dân vô tội ở Miền Trung từ Quảng Trị, Đông Hà, Huế dẫn nhau chạy trốn hiễm hoạ Cộng Sản. Những thân xác tan tành trước những pháo kích của VC trên những đâi lộ kinh hoàng. Trẻ em bơ vơ hãi hùng trước những mảnh bom xâm lăng của Việt Cộng.
Sóng nước miền Trung triền miên ngậm ngùi trên những xác chết lênh đênh trong biển mà phần đông là trẻ em và phụ nữ khi không đủ khả năng bước từ phà qua tàu chở ra biển.
Tại sao đất nước mình lại bi thương bất hạnh như vậy? Có phải bị Đồng Minh bỏ rơi trên nửa đường chiến cuộc. Tại sao Mỹ lại bỏ rơi VNCH giữa đường chiến cuộc? Có phải vì lúc bấy giờ báo chí truyền thông thiên tả và đảng Dân Chủ Thiên tả đang nối tay cho VC xâm chiếm Miền Nam ?
Đúng như vậy, Khi chiến tranh tiếp tục, Các nhà báo đến thăm Việt Nam trong chiến tranh không quan tâm đến văn hoá Việt Nam hoặc bất kỳ khía cạnh nào của cách sống thực hành trong khu vực đó.
Thay vào đó, truyền thông thiên tả Mỹ chỉ tập trung vào những tiêu cực của chính phủ VNCH và Quân Lực VNCH. Họ chỉ thông tin những điều tồi tệ của cuộc chiến và nhất là chỉ truyền bá những cuộc thất bại của Quân Đội VNCH trong khi đó Quân Lực VNCH đã chiến đấu rất dũng cảm và đã thắng không biết bao nhiêu trận chiến lừng danh như Khe Sanh, Xuân Lộc. Nhưng Truyền Thông thiên tả của Mỹ chỉ thông tin những điều tồi tệ nhất của VNCH. Các phương tiện truyền thông đã phổ biến sai lạc về cuộc chiến chính nghĩa của VNCH để rồi cho sự XÂM LĂNG NAM VN CUẢ VIỆT CỘNG LÀ CHÍNH NGHĨA.
Chính vì những tin tức sai lạc đó cũng như những chiến thắng của VC đã được bọn truyền thông thiên tả truyền bá trong dân chúng Hoa Kỳ đã làm họ nghĩ sai lạc về chiến tranh VN. Họ nghĩ rằng những gì diễn ra tại VN trong cuộc chiến qua truyền thông báo chí hoàn toàn khác hẵn với những tin tức của chính phủ Hoa Kỳ loan ra. Những công dân Hoa Kỳ cảm thấy rằng chính phủ của họ phản bội vì đã vẽ một bức tranh sai lầm về chiến tranh VN. Người dân cảm thấy họ không được nói sự thật đầy đủ, cuối cùng dẫn đến sự gia tăng áp lực của công chúng để chấm dứt chiến tranh.
Như vậy chúng ta đã bị mất nước và thảm bại trong cuộc chiến một cách thê thảm vì truyền thông thiên tả tại Mỹ.
Ấy thế mà hiện nay một số người nhân danh là nhà văn Quân Đội như ông Nguyễn Đạt Thịnh lại cứ dịch những bài báo của bọn truyền thông thiên tả với những tin tức sai lạc của chúng để đánh phá TT Trump một vị anh hùng đã ngăn cản sự xâm lăng của Cộng Sản vào đất nước này.
Mới đây trong bài viết của ông Nguyễn Đạt Thịnh qua nhan đề "VỊ CHÍNH KHÁCH KHỔ NHẤT LỊCH SỬ".
1. (trích) Trump không đề cập đến việc truyền thông Hoa Kỳ khui vụ ông tiết lộ bí mật quân sự cho Đại Sứ và Ngoại Trưởng Nga biết, khi hai nhân vật này đến thăm ông tại Bạch Cung; ông cũng giữ im lặng về việc ông yêu cầu giám đốc FBI “bỏ qua” việc ông Michael Flynn -cố vấn an ninh của ông- và nhiều nhân viên trong bộ tham mưu tranh cử ông sử dụng có liên hệ với tòa đại sứ Nga trong thời gian tranh cử.
Tổng thống khuyên các sinh viên vừa tốt nghiệp, "Nhân dịp này, tôi muốn khuyến cáo các anh, các chị là trong cuộc sống sắp mở rộng trước mặt các anh, các chị, sẽ có những điều ngang trái, không công bằng. Gặp cảnh ngang trái đó là các anh, các chị phải chống lại, chống, chống cho tới cùng."
Những câu nói của TT Trump mà nhà văn Quân Đội (?) Nguyễn Đạt Thịnh đã trích dẫn trên trong buổi lễ mãn khoá của sinh viên Cảnh Sát Cảnh Phòng Vùng Biển (Coast Guard) để đưa đến ý niệm :"Trump không đề cập đến việc truyền thông Hoa Kỳ khui vụ ông tiết lộ bí mật quân sự cho Đại Sứ và Ngoại Trưởng Nga biết, khi hai nhân vật này đến thăm ông tại Bạch Cung; ông cũng giữ im lặng về việc ông yêu cầu giám đốc FBI “bỏ qua” việc ông Michael Flynn -cố vấn an ninh của ông- và nhiều nhân viên trong bộ tham mưu tranh cử ông sử dụng có liên hệ với tòa đại sứ Nga trong thời gian tranh cử."
Thưa ông Nguyễn Đạt Thịnh, đây là hành vi phá bỉnh một cách hạ đẳng của bọn Thiên tả đang đánh phá TT Trump trong việc cứu nước Mỹ ra khỏi bàn tay máu của bọn Cộng Sản. Nếu một người thông thái như tác giả thì chắc chắn đã không dùng chữ "Khui" có tính cách ám chỉ TT Trump đang dấu diếm . Ông cho rằng TT Trump đang dấu diếm sự "bí mật" mà bị truyền thông khui ra. Nhưng ông lại không dám nói đến truyền thông nào? Có phải vì chúng là bọn truyền thông THIÊN TẢ cho nên ông ởm ờ dùng hai chữ Truyền Thông.???
Là một sự việc được dàn dựng của Đảng Dân Chủ Thiên Tả CHO RẰNG "TT Trump đã THÔNG ĐỒNG VỚI NGA”, và đem ra tung hứng với bọn Truyền Thông Thiên Tả để chống lại một vị Tổng Thống CHỐNG CS, sự việc này lại được cái nhà văn Quân Đội VNCH copy rồi tha hồ vẽ rắn thêm chân. Sự việc đang được điều tra sau bao nhiêu lần nhân chứng trong cuộc đã khẳng định không có việc TT Trump thông đồng với Nga Sô trong thời gian bầu cử ! Ấy thế mà một nhà văn tự xưng là của Quân Đội VNCH lại đi tiếp tay với bọn TRUYỀN THÔNG THIÊN TẢ để đánh phá TT Trump??
Ông Nguyễn Đạt Thịnh là một Sĩ Quan của Quân Lực VNCH tức là không thiên tả (?) thì hà cớ gì cứ lập đi lập lại những tin tức phá bỉnh của bọn truyền thông thiên tả rồi tung vào Tập Thể Người Việt Tỵ nạn CS tại đây để làm gì vậy?
Trong đoạn tiếp ông viết: (trích) Tổng thống đem trường hợp của chính ông ra cụ thể hóa lời ông khuyên các tân sĩ quan, “Các anh, các chị thử nhìn xem truyền thông đối xử với tôi như thế nào. Ai cũng nhận xét là họ quá đáng. Đừng bao giờ khuất phục, đừng bao giờ nhịn thua. Nghịch cảnh giúp chúng ta trở thành kiên cường hơn."
Chính TT Trump cũng cho biết ông đang bị bọn Truyền Thông Thiên Tả đánh phá nhưng ông Nguyễn Đạt Thịnh, không biết với mục đích gì, lại tung tin sai lạc ởm ờ như là TT Trump đang thống khổ vì bị dân chúng chống đối ? Ông NĐT không nên hùa theo bọn TT thiên tả mà tung hứng những tin bịa đặt khi bên cạnh TT Trump vẫn còn sự ủng hộ và tiếp tục ủng hô của 60 triệu cử tri Hoa Kỳ đã bầu cho ông ta
Và trong câu này cựu Sĩ Quan Quân Lực VNCH viết:" (Trích) : Ông kể việc ông chỉ định chánh án Neil M. Gorsuch vào Tối Cao Pháp Viện để giữ ưu thế Cộng Hòa cho tòa án cao nhất nước; ông cũng kể công đã làm mức xâm nhập của những người Trung và Nam Mỹ vào lãnh thổ Hoa Kỳ giảm bớt; ông còn đang đánh phá luật ObamaCare, v.v..
Không biết qúi vị có biết là thời gian TT Trump nhậm chức cho đến nay chưa đầy 5 tháng nhưng tất cả việc gì TT Trump làm đều bị Đảng Dân Chủ phá thối cùng sự tiếp tay của đám truyền thông thiên tả như CNN, CBS, ABC, MSNBC, NBC cùng hai tờ báo Washington Post và Newyork Time. Nhất là tờ Newyork Time đã từng đánh phá VNCH đăng toàn tin có lợi cho bọn CS Hà Nội trong suốt cuộc chiến cho đến khi bức tử Nam VN.
Nếu chúng ta còn nhớ ngày 30/4/1975 là ngày tang tóc của dân tộc Việt thì tại sao NĐT lại tiếp tay với bọn Truyền Thông Thiên Tả trong việc nhuộm đỏ đất nước Hoa Kỳ một đất nước đã cưu mang chúng ta từ ngày VNCH sụp đổ? Xin hỏi cựu Sĩ Quan VNCH Nguyễn Đạt Thịnh ông tới tỵ nạn Hoa Kỳ vào năm nào vậy ? Còn chuyện OBAMARE ? Tại sao ông Cựu Sĩ Quan VNCH lại cho TT Trump "Đánh Phá" OBAMCARE. Xin ông nhà văn quân đội giải thích cho người dân hiểu OBAMACARE CÓ GÌ LỢI CHO DÂN ? hay chỉ nhắm mắt tiếp tay diễn dịch tin tức của bọn truyền thông thiên tả vào cộng đồng người Việt TỴ Nạn CS tại hải ngoại Với mục đích gì ? Who knows ?
Theo bà Nancy Pelosi Minority Leader of the United States House of Representatives đã từng cho biết rằng khi bà ta ký ủng hộ vào luật Obamacare thì bà chưa từng đọc qua một trang.(?)
Trong bài viết Obamacare: Voters, are you stupid? của ký giả Jeremy Diamond đăng vào ngày 18/11/2014 đã cho hay là giáo sư kinh tế MIT Jonathan Gruber kiến trúc sư Obamacare tự cảm nhận "sự ngu dốt của cử tri Mỹ" khi thông qua luật về Obamacare.
Trong những câu viết tiếp, tác giả Nguyễn Đạt Thịnh đề cập đến vấn đề của ông Giám Đốc FBI James Comey vừa bị sa thải. Ông Giám Đốc FBI chỉ có quyền điều tra thôi, và phải chuyển qua Bộ Tu Pháp để họ luận có tội hay không . Ông Comey sau khi điều tra vụ 300,000 email vi phạm luật pháp của Bà Hillary Clinton thì ông tự động tuyên bố vô tội. Sau đó bà General Attorney Laura Lynch lại bảo:"Ông Giám Đốc định sao thì tôi y như việc đó mà làm."
Theo như sự thông thái DIỄN DỊCH từ bọn truyền thông thiên tả, tại sao ông Nguyễn Đạt Thịnh lại quên không cho độc giả biết sự việc này ??? Nếu vậy thì hỏi ông Sĩ Quan Quân Đội VNCH Nguyễn Đạt Thịnh, khi ông Comey không có tư cách mà vẫn cứ tự ý luận tội thì có phải ông ta đã tỏ ra tiếm quyền hay không ? Vậy thì ông Comey bị tội gì đây? Bị sa thải có đúng không?
Hình như Nguyễn Đạt Thịnh nghĩ rằng mình tiếp tay bọn truyên thông thiên tả để đánh phá TT Trump vẫn chưa đủ thuyết phục quấn chúng cho nên ông dịch thêm tin tức : (trích) " Phóng viên Scott Thuman, đài phát thanh Sinclair, hỏi tổng thống xem ông có yêu cầu ông Cò Comey “bỏ qua” cuộc điều tra về bộ tham mưu tranh cử của ông thông đồng với Nga không. Thuman chưa kịp nói dứt câu hỏi, tổng thống đã cướp lời anh, và nói, “no, no; next question” (không, không. Câu hỏi khác)..
Ông phủ nhận là ông không bảo ông Cò Comey bỏ qua chuyện cố vấn Flynn liên hệ với đại sứ Nga Sergey Kislyak; cuộc họp báo hôm 18 tháng 5 là cuộc gặp gỡ chót của tổng thống với phóng viên truyền thông Hoa Kỳ trên đất Mỹ, vì ngày hôm sau ông lên đường đi Saudi Arabia, Israel, the Vatican, trước khi đến Bỉ và Ý dự hai hội nghị NATO và G7.
Để trả lời câu diễn dịch sai lạc này của nhà văn Quân Đội VNCH, tôi xin phép TRÍCH LẠI một vài đoạn trong bài viết "ĐỘNG ĐẤT TẠI TOÀ BẠCH ỐC" của tác giả VŨ LINH. Mở đầu bài viết tác giả Vũ Linh viết rằng :(trích): "Chiến dịch đánh TT Trump của Truyền Thông Dòng Chính (TTDC) và đảng DC tiếp tục leo thang, ngày càng mạnh, thể hiện quyết tâm hạ gục ông tổng thống mới bằng mọi giá. Và điều quái lạ là ông này, chẳng những không sợ hãi, tháo chạy, xin lỗi hay trốn vào nhà bếp, mà trái lại, công khai trả đòn, có khi còn tặng thêm vài thùng dầu để hun cho ngọn lửa cháy lớn hơn nữa. (hết trích)
Tiếp theo về việc ông Comey tác giả Vũ Linh viết: (trích): " giám đốc FBI ông Comey, một ngày sau khi tướng Flynn từ chức Cố Vấn An Ninh, đã được mời ăn tại Tòa Bạch Ốc với TT Trump. Sau bữa ăn, vài quan khách khác được mời ra khỏi phòng, chỉ còn hai người nói chuyện riêng là tổng thống và giám đốc FBI. Newyork Time (NYT) xì tin cho biết là ngay sau bữa ăn, ông Comey có ghi lại tóm lược cuộc nói chuyện riêng trong một ký chú riêng –personal memo-, trong đó ông ghi có lúc TT Trump đã nói “tôi hy vọng ông sẽ nhìn thấu vấn đề để cho qua vụ này, tướng Flynn là người tốt, tôi hy vọng ông sẽ cho câu chuyện này qua đi”. (nguyên văn: “I hope you can see your way clear to letting this go, to letting Flynn go. He is a good guy. I hope you can let this go”). Theo NYT, đây rõ ràng là can thiệp vào một cuộc điều tra, tìm cách áp lực FBI ngưng điều tra, và sau khi thất bại, thì TT Trump đã cách chức ông Comey. Và theo NYT, đây là lý do cụ thể có thể đàn hặc TT Trump vì tội cản trở công lý –obstructing justice.
- Nếu những câu viết của ông Comey đúng là áp lực của TT Trump thì ông Comey đã có bổn phận phải báo cáo cho bộ trưởng Tư Pháp ngay lúc đó, chứ không thể giữ kín để rồi bung ra cho TTDC mấy tháng sau, sau khi ông đã bị cất chức, như là đòn thù cá nhân. Trên phương diện pháp lý, ông có trách nhiệm báo cáo ngay, nếu không thì coi như là đồng loã tìm cách cản trở công lý. (hết trích)
Theo đó thì TT Trump chỉ nói (Tôi hy vọng) không có nghĩa là một mệnh lệnh. Như vậy không có ý can thiệp vào cuộc điều tra hay làm áp lực nhưng với Comey một ông Giám Đốc FBI mà lại hành sự bất nhất khi thì cho Hillary vô tội rồi quay lại tiếp tục điều tra trước 10 ngày bầu cử rồi lại tuyên bố vô tội? Tại sao đã tuyên bố vô tội rồi lại tiếp tục điều tra? Vậy thì Comey tự động loay hoay trong sự việc với mục đích gì hay là bị ÁP LỰC TỪ BÊN TRONG MÀ NGƯỜI DÂN KHÔNG BIẾT ?
Chẳng qua là Comey là tay bạc dở đã đánh sai một con cờ. Trong lần điều tra đầu tiên về email của bà Hillary Clinton và sự tuyên bố bà Hillary Clinton vô tội không được hoàn chỉnh vì ở đó Comey đã tiếm danh Bộ Tư Pháp cho nên vì lo sợ Comey mới chơi chuyện tái điều tra nhưng khi đó thế cờ chính trị đang nghiêng về phía bà Hillary cho nên Comey mới chạy theo con cờ Hillary nhưng tiếc thay người thắng bàn cờ là TT Trump. Vì lẽ đó mà Comey đi vào con đường loay hoay không lối thoát cuối cùng thì phải ra đi mà thôi.
Và mới đây trả lời trước Thượng Viện ông Comey đã khẳng định không ai bắt buột ông ngưng điều tra sự việc của ông Michael Flynn cả.
Ông Nguyễn Đạt Thịnh có hiểu điều đó không? Nếu không thì xin ông đừng tiếp tay cho bọn truyền thông Thiên tả đã hơn một lần giết chính phủ VNCH kéo theo hằng triệu người chết trên biển cả hay trong rừng sâu núi độc và nhất là phản bội lại tinh thần chiến đấu anh dũng của Quân Nhân Quân Lực VNCH đã chết cho con dân được sống. Trong sự sống còn lại chúng ta cần Vinh Danh họ những chiến sĩ hào hùng của Quân Lực VNCH đã Vị Quốc Vong Thân hơn là theo đuôi bọn Truyền Thông Thiên Tả để vô hiệu hoá sự hy sinh cao cả của Quân Nhân Quân Lực VNCH.
Cuối cùng ông Nguyễn Đạt Thịnh sau vài hàng đề cập một vài dữ kiện diễn dịch từ bọn truyền thông thiên tả ông đã ởm ờ nhắc nhở đến cựu Tổng Thống Nixon đã bị bãi nhiệm như một ước mơ rằng TT Trump cũng sẽ bị bãi nhiệm (trích) " Tổng thống có lý khi ông nói là “trong lịch sử Hoa Kỳ không chính khách nào bị ngược đãi như tôi,” mặc dù có thể ông quên không kể đến trường hợp của Tổng Thống Richard Nixon, người bị ép phải từ chức, để không bị truy tố.
Khi TT Trump nói bị ngược đãi là bởi bọn truyền thông thiên tả chứ không phải không ai ủng hộ TT Trump . Nhưng ởm ờ nhắc nhở đến một vị TT đã bị bãi nhiệm ? ông Nguyễn Đạt Thịnh có mục đích gì ? Mong muốn cho TT Trump bị bãi nhiệm? Dream on !!
Tổng Thống Donald J. Trump là một vị Tổng Thống hào hùng lẫm liệt trên chiến trường Quốc/ Cộng hiện nay.
Có thể nói trong suốt thời gian tranh cử ông là một "Đơn Kiếm Diệt Quần Ma" đánh bại 16 đối thủ tranh cử . Chuyện của TT Trump hiện đang còn trong vòng điều tra. Chúng ta là những người phải bỏ quê cha đất tổ vì bị Cộng Sản Xâm Lăng và đang tiếp tục đấu tranh chống CS . Nếu chưa rõ sự thật thì cũng không nên đánh phá người chống Cộng. Nếu như CS đến nước này thì chúng ta sẽ hết đường di tản.
Chúng ta ủng hộ TT Trump là ủng hộ Tinh Thần Quốc Gia mà cha ông anh em bạn bè của chúng ta đã miệt mài đấu tranh trên gần một thế kỷ qua./.

Tôn Nữ Hoàng Hoa
25/5/2017

------------
Vị chính khách khổ nhất lịch sử - Nguyễn Đạt Thinh:
Hôm thứ Tư, 17 tháng 5, Tổng Thống Donald Trump đọc diễn văn trong buổi lễ tốt nghiệp của sinh viên sĩ quan Cảnh Sát Biển -Coast Guard- tại New London, Connecticut; ông than thở, “Các anh, các chị thử tìm xem trong lịch sử Hoa Kỳ có chính khách nào bị ngược đãi như tôi không? Truyền thông không chỉ xử tệ với tôi thôi, họ còn bất công nữa."
Trong một đoạn khác của bài diễn văn, ông bảo các tân thiếu úy, “Đừng bao giờ để truyền thông đàn áp; đừng để bọn thích chỉ trích, bọn chủ bại bóp vỡ mộng ước của các anh, các chị.”
Trump không đề cập đến việc truyền thông Hoa Kỳ khui vụ ông tiết lộ bí mật quân sự cho Đại Sứ và Ngoại Trưởng Nga biết, khi hai nhân vật này đến thăm ông tại Bạch Cung; ông cũng giữ im lặng về việc ông yêu cầu giám đốc FBI “bỏ qua” việc ông Michael Flynn -cố vấn an ninh của ông- và nhiều nhân viên trong bộ tham mưu tranh cử ông sử dụng có liên hệ với tòa đại sứ Nga trong thời gian tranh cử. Tổng thống khuyên các sinh viên vừa tốt nghiệp, "Nhân dịp này, tôi muốn khuyến cáo các anh, các chị là trong cuộc sống sắp mở rộng trước mặt các anh, các chị, sẽ có những điều ngang trái, không công bằng. Gặp cảnh ngang trái đó là các anh, các chị phải chống lại, chống, chống cho tới cùng."
Tổng thống đem trường hợp của chính ông ra cụ thể hóa lời ông khuyên các tân sĩ quan, “Các anh, các chị thử nhìn xem truyền thông đối xử với tôi như thế nào. Ai cũng nhận xét là họ quá đáng. Đừng bao giờ khuất phục, đừng bao giờ nhịn thua. Nghịch cảnh giúp chúng ta trở thành kiên cường hơn."
Quan khách -gồm thân nhân, thân hữu của những SVSQ tốt nghiệp- nồng nhiệt vỗ tay tán thưởng tổng thống; ông bảo họ là chỉ trong một thời gian ngắn cầm quyền ông đã thực hiện được nhiều thành tích lớn lao cho đất nước.
Ông kể việc ông chỉ định chánh án Neil M. Gorsuch vào Tối Cao Pháp Viện để giữ ưu thế Cộng Hòa cho tòa án cao nhất nước; ông cũng kể công đã làm mức xâm nhập của những người Trung và Nam Mỹ vào lãnh thổ Hoa Kỳ giảm bớt; ông còn đang đánh phá luật ObamaCare, v.v..
Ông nói, "Tôi không đắc cử để phục vụ cho truyền thông Hoa Thịnh Đốn, cũng không phục vụ cho những quyền lợi riêng tư của một nhóm người nào; mà đắc cử để phục vụ quần chúng, phục vụ những người công dân Mỹ đã bị bỏ quên trong một thời gian quá dài."
Tổng thống cam kết, "Không bao giờ tôi ngừng chiến đấu cho người Mỹ."
Chủ Tịch Hạ Viện Paul Ryan phụ họa, “Quần chúng tin tưởng vào các đài truyền hình, và tưởng là chúng tôi chỉ làm những điều tin tức truyền hình tường thuật.”
Ngày hôm sau, tổng thống lại họp báo nhân dịp Tổng Thống Juan Manuel Santos từ Colombia đến yết kiến ông xin tái cấp $450 triệu Mỹ kim viện trợ để duy trì nền hòa bình giữa chính phủ Colombia và quân nổi loạn FARC (Revolutionary Armed Forces- Quân Cách Mạng).
Phóng viên truyền thông đến dự họp báo không hỏi tổng thống về việc yểm trợ hòa bình bằng Mỹ kim tại Colombia, mà lại đem vấn đề cảnh sát trưởng liên bang James Comey tố cáo ông chỉ thị cho ông ta bỏ qua vụ cố vấn an ninh Flynn liên hệ với Nga. Phóng viên Scott Thuman, đài phát thanh Sinclair, hỏi tổng thống xem ông có yêu cầu ông Cò Comey “bỏ qua” cuộc điều tra về bộ tham mưu tranh cử của ông thông đồng với Nga không. Thuman chưa kịp nói dứt câu hỏi, tổng thống đã cướp lời anh, và nói, “no, no; next question” (không, không. Câu hỏi khác).
Ông phủ nhận là ông không bảo ông Cò Comey bỏ qua chuyện cố vấn Flynn liên hệ với đại sứ Nga Sergey Kislyak; cuộc họp báo hôm 18 tháng 5 là cuộc gặp gỡ chót của tổng thống với phóng viên truyền thông Hoa Kỳ trên đất Mỹ, vì ngày hôm sau ông lên đường đi Saudi Arabia, Israel, the Vatican, trước khi đến Bỉ và Ý dự hai hội nghị NATO và G7.
Tổng thống lên đường công du trong lúc việc quốc nội vẫn rối beng; thứ trưởng Tư Pháp Rod Rosenstein chỉ định cựu giám đốc FBI Robert Mueller III giám sát cuộc điều tra xem có hay không có thông đồng giữa người Nga và bộ tham mưu tranh cử của tổng thống. Ông Mueller làm giám đốc FBI dưới trào hai vị tổng thống George W. Bush và Barack Obama.
Cựu giám đốc FBI Robert Mueller III Phê bình việc chỉ định ông Mueller, tổng thống nói, “Đúng là cuộc săn phù thủy vĩ đại nhất trong lịch sử chính trị; chẳng ai thông đồng với ai cả; tôi có thể nhân danh bản thân tôi, và nhân danh người Nga trả lời là ZERO. Không hề có thông đồng. Xin tin lời tôi: tôi không thông đồng với người Nga. Người Nga rất tốt, nhưng ưu tiên của tôi là người Mỹ trên hết.”
Học giả Juan Manuel Santos, người đoạt giải Hòa Bình Nobel năm ngoái, hỏi xem tổng thống có tin là bức tường biên giới Mỹ-Mễ sẽ chặn đứng nguồn buôn lậu ma túy vào lãnh thổ Hoa Kỳ không?
Tổng thống đáp, “Trả lời câu hỏi này vừa dài dòng, vừa phức tạp; tôi chỉ có thể nói vắn tắt là: Tường biên giới rất kiến hiệu. Do Thái là một điển hình."
Vai trò quan trọng giờ này nằm trong tay ông Mueller, và ông này làm việc trực tiếp với phụ tá bộ trưởng Tư Pháp Rosenstein, vì ông bộ trưởng Jeff Sessions đã thoái thác trách nhiệm trong cuộc điều tra về bộ tham mưu tranh cử của tổng thống thông đồng với người Nga. Liên hệ này được ấn định là “Công tố viên đặc trách không làm việc dưới quyền giám thị của bất cứ viên chức nào trong Bộ Tư Pháp.”
Nói cách khác cuộc điều tra có thể đi rất xa, nhưng theo lời của chính ông Mueller thì, cũng có thể rất chậm, vì những liên hệ khá phức tạp và rắc rối.
Tổng thống có lý khi ông nói là “trong lịch sử Hoa Kỳ không chính khách nào bị ngược đãi như tôi,” mặc dù có thể ông quên không kể đến trường hợp của Tổng Thống Richard Nixon, người bị ép phải từ chức, để không bị truy tố. (ndt)
--------------

Sự từ bi giả tạo của chủ nghĩa tự do


AuthorStephen MooreSourceTrithuc,vnPosted on: 2017-05-26
Stephen Moore
Tuần trước trên CNN tôi đã tranh luận với một bình luận viên theo đường lối tự do (liberal). Cô ta phê phán kế hoạch ngân sách của Tổng thống Trump là có vấn đề, nó không có “tình thương” dành cho người nghèo, trẻ em và người tàn tật. Người phụ nữ này đã hỏi tôi rằng làm thế nào tôi có thể ủng hộ một kế hoạch ngân sách mà cắt đi ngân quỹ cho chương trình “Các bữa ăn trên Bánh xe – Meals on Wheels”, các chương trình sau giờ học và các khoản tài trợ đặc biệt, bởi vì nếu không có tiền từ chính phủ liên bang, những chương trình quan trọng này sẽ biến mất.
Tư tưởng cho rằng hành động của chính phủ là không biểu hiện tình thương, là đi ngược lại và trái với quan niệm của Cơ đốc giáo về lòng bác ái.
Tất cả chúng ta, với tư cách cá nhân, có thể và nên hành động từ thiện và nguyện ý giúp đỡ người khác. Chúng ta có thể tình nguyện đóng góp thời gian, công sức và tiền bạc để giúp đỡ những người kém may mắn hơn mình. Chúng ta có thể cho người khác ăn khi họ đói và cho vô gia cư nơi ở. Hầu hết nhân loại đều cảm thấy bản thân có trách nhiệm đạo đức và luân lý để làm như vậy – “làm cái gì đó cho người khác”.
Người Mỹ chúng ta thực hiện bổn phận đó nhiều hơn người dân của hầu hết các quốc gia khác. Tất cả các số liệu thống kê quốc tế chỉ ra rằng người Mỹ tham gia nhiều nhất vào các hoạt động tình nguyện và cứu trợ khi có sự cố xảy ra. Bất cứ khi nào có một cuộc khủng hoảng quốc tế như động đất, lụt lội, chiến tranh; người Mỹ gửi trợ giúp nhiều hơn công dân của bất kỳ quốc gia nào khác.
Xét về chính phủ, bản chất của nó không phải là từ bi, nó cũng không được xây dựng để phục vụ mục đích từ thiện. George Washington đã từng nói: “Chính phủ không phải là chân lý, cũng chẳng phải là lẽ phải, nó là sức mạnh. Giống như lửa, sức mạnh này có thể vừa là một đầy tớ nguy hiểm, vừa là một ông chủ đáng sợ”.
Chính phủ, để có một đô la giúp ai đó, nó buộc phải lấy từ một người khác. Bản chất của phúc lợi xã hội từ chính phủ được xác lập trên cơ sở tình thương giả tạo. Điều này không có nghĩa là chính phủ không bao giờ nên có hành động giúp đỡ người dân [trong những trường hợp khẩn cấp, tất nhiên]. Nhưng những hành động này là luôn dựa trên sự ép buộc, chứ không phải tự nguyện.
Những người liberal tỏ ra đặc biệt bối rối về vấn đề này. Họ tin rằng bằng cách ủng hộ chính sách của chính phủ, lấy tiền từ người này và trao cho người khác, họ chứng tỏ được tình thương và lòng bác ái của bản thân mình. Nó xoa dịu lương tâm và cái tôi của họ.
Nhưng vấn đề là tại sao họ không tự bỏ tiền túi của mình để làm từ thiện, thay vì vận động cho một chương trình chính phủ móc túi từ những người có thể không nguyện ý ? Chúng ta có đầy những tỷ phú, triệu phú theo đường lối tự do cơ mà. Chỉ cần hỏi bà Hillary Clinton đưa ra danh sách các nhà tài trợ của bà và hàng triệu, hàng tỷ đô la sẽ được xếp chồng nhanh chóng. Nếu tất cả các “nhà triệu phú yêu nước” (tạm gọi như vậy) hiến tặng một nửa của cải của họ để phục vụ cho người khác, chúng ta có thể giải quyết rất nhiều vấn đề xã hội ở đất nước này mà không phát sinh thêm nợ công hoặc phải thu thêm thuế. Bạn của tôi, ông Arthur Brooks, Chủ tịch của Viện doanh nghiệp Hoa Kỳ, đã đưa ra một thực tế trong cuốn sách “Ai thực sự quan tâm – Who Really Cares” của mình, rằng những người theo đường lối bảo thủ (conservative) quyên tặng cho từ thiện nhiều hơn những người theo đường lối tự do.
Bản chất niềm tin của những người theo phái tự do thực ra là: Chúng tôi quan tâm đến người nghèo, biến đổi khí hậu, bất bình đẳng thu nhập, bảo vệ môi trường hoặc bất cứ điều gì xảy ra hàng ngày đến mức mà không có giới hạn về số tiền mà chúng tôi muốn móc từ ví của những người khác.
Chúng ta hãy thử nói về chương trình ‘Meals on Wheels’. Đây có phải là một chương trình có giá trị, mang bữa trưa hoặc bữa tối bổ dưỡng tới những người già tật nguyền? Tất nhiên là có. Nhưng chúng ta có cần chính phủ dùng tiền thuế quốc gia chi cho chương trình này không? Tất nhiên là không cần. Cá nhân tôi đã từng tham gia vào hoạt động ‘Meals on Wheels’ này và nhiều chương trình khác. Chúng tôi tự nguyện làm những chiếc bánh mì kẹp hoặc cung cấp bữa trưa cho những người khó khăn, kém may mắn. Có hàng vạn người cũng như tôi, đã tình nguyện cho đi thời gian và tiền bạc hàng ngày cho lý do xứng đáng này.
Tại sao lại cần bất kỳ sự hỗ trợ nào của chính phủ ở đây? Chương trình này tự nó có thể hoạt động tốt. Các nhà tự do nói rằng không có đủ tiền để giúp mọi người. Nhưng ép buộc chính phủ vào hoạt động này chỉ khiến người ta ít nhân ái với nhau hơn. Bởi vì tâm lý “tôi đã nộp thuế rồi”, và ai muốn tự nguyện giúp đỡ nhau nữa khi chuyện đó đã có chính phủ lo ?
Hơn nữa, các quan chức chính phủ với động cơ làm việc không phải là vì từ thiện thường sẽ khiến kết quả các chương trình này đình trệ, thêm vào đó là quy định rắc rối của chính quyền liên bang. Tại sao chính phủ liên bang buộc phải tài trợ cho các chương trình sau giờ học hoặc bất kỳ chương trình nào của trường học về vấn đề từ thiện ?
Davey Crockett
Một trong những câu chuyên yêu thích của tôi về lịch sử Mỹ là mẩu chuyện ngắn về Đại tá Davey Crockett, người đã từng chiến đấu với quân Mexico tại Alamo. Ông phục vụ trong Quốc hội Hoa Kỳ hồi thế kỷ 19. Khi đó xảy ra một thảm hoạ thảm khốc, Quốc hội muốn phê duyệt một khoản ngân sách 20.000 USD (trị giá rất lớn vào thời điểm đó) để giúp đỡ các nạn nhân hỏa hoạn. Đại tá Crockett đã bước lên bục của Hạ viện và trình bày bài phát biểu nổi tiếng của ông – cho đến nay nó vẫn còn rất nhiều giá trị. Ông nói:
Tôi sẽ không sa vào tranh luận để chứng minh rằng Quốc hội không có quyền sử dụng số tiền ngân sách này vào hoạt động từ thiện. Mọi thành viên trong khán phòng này biết điều đó. Nhưng chúng ta có quyền này, với tư cách cá nhân, quyền cho đi bao nhiêu tiền chúng ta muốn cho hoạt động từ thiện; nhưng với tư cách các thành viên của Quốc hội chúng ta không có quyền chi dù chỉ là một đô la tiền công quỹ…”
Thưa ông Chủ tịch Hạ viện, tôi đã nói chúng ta có quyền cho tặng bao nhiêu tiền túi của mình mà chúng ta muốn. Tôi là người nghèo nhất trong phòng này. Tôi không thể bỏ phiếu ủng hộ dự luật này, nhưng tôi sẽ tặng một tuần lương của mình cho dự án này, và nếu mỗi thành viên Quốc hội chúng ta sẽ cùng làm như vậy, chúng ta sẽ có được khoản tiền còn nhiều hơn dự luật yêu cầu [từ ngân sách]”.
Rốt cuộc, ông Davey Crockett là nghị sĩ duy nhất trong Quốc hội đã quyên tiền cá nhân cho các nạn nhân bị hỏa hoạn, trong khi đó những thành viên khác của Quốc hội, những người tỏ ra quan tâm và yêu thương nạn nhân tới mức đòi thông qua dự luật cấp ngân sách lại không bỏ ra một xu tiền túi của họ.
Câu chuyện trên cho thấy rằng “những nhà từ thiện” phái tự do khi đó đã là những kẻ đạo đức giả, và bây giờ vẫn vậy.

Tác giả: Stephen Moore
Ông Stephen Moore là nhà tư vấn kinh tế độc lập và một chuyên gia thỉnh giảng tại Quỹ Di sản.

Vì sao Thủ tướng VN Nguyễn Xuân Phúc phải sang Mỹ gấp


SourceEverything4U Channel - YoutubePosted on: 2017-05-26

Sự dối trá trắng trợn của truyền thông Mỹ về cuộc chiến tại Việt Nam cuối cùng đã bị bộc lộ

Chelsea Schilling * Nguyễn Trọng Dân (Danlambao) lược dịch - Nào là hình chụp nhà sư tự thiêu gây bàng hoàng cho người Mỹ vào năm 1960. Nào là hình chụp Giám đốc Cảnh Sát Quốc Gia bắn du kích Việt Cộng ngay tại đường phố Sài Gòn. Nào là hình chụp người con gái nhỏ trần truồng chạy giữa đường, toàn thân bị cháy do bom napalm.

Đó là hình ảnh của cuộc chiến Việt Nam qua ống kính lệch lạc của giới truyền thông Hoa Kỳ mà ta được biết bấy lâu.

Hình ảnh người lính Mỹ tại cuộc chiến Việt Nam được giới truyền thông Hoa Kỳ mô tả như là những kẻ nghiện ngập, cuồng sát, giết cả trẻ em. Đồng minh của Hoa Kỳ là chính thể Việt Nam Cộng Hòa cũng chịu chung số phận bị xuyên tạc bởi giới truyền thông Mỹ. Chính thể này cũng được giới truyền thông Mỹ mô tả nào là tham nhũng, hối lộ, hèn nhát và không đáng hay không có chính nghĩa để cho người Mỹ hy sinh bảo vệ.

Câu hỏi đặt ra là những hình ảnh và những lời xuyên tạc trên nhan nhãn khắp các đài truyền hình tại Mỹ, khắp các tờ báo tại Mỹ có thật sự diễn tả đúng bản chất của cuộc chiến nhằm bảo vệ tự do và ngăn ngừa thảm họa Cộng Sản, cũng như có nói đúng về thảm cảnh mà người Việt phải hứng chịu trước thảm họa này?

Hai nhà điều hành và sản xuất phim Richard Botkin và Fred Koster đã can đảm nhìn vào sự thật của cuộc chiến khi cho ra cuốn phim tài liệu với tựa đề: “Ride the Thunder: A Vietnam War Story of Victory and Betrayal,” tạm dịch là "Lội ngược dòng oan nghiệt: sự thật về chiến thắng và phản bội trong cuộc chiến tại Việt Nam,” trình chiếu tại Westminster vào ngày 27 tháng Ba năm 2015. Bộ phim đưa ra những mẩu chuyện có thật về tình đồng đội, về lòng quả cảm, về tinh thần quốc gia cũng như sự hy sinh trong cuộc chiến nhằm ngăn chặn Cộng Sản, điều mà giới truyền thông Hoa Kỳ cố tình chối bỏ.

Botkin thành thật thừa nhận là người dân Mỹ đã bị giới truyền thông Mỹ lừa phỉnh!

Botkin cho tạp chí mạng Worldnetdaily (www.WND.com) biết như sau: "Những người lính Mỹ chiến đấu tại Việt Nam cũng quả cảm can trường không thua kém gì thế hệ trước của họ khi tham dự đệ nhị thế chiến." Botkin còn cho biết thêm: "Có cả hàng trăm ngàn sĩ quan Hoa Kỳ các cấp phục vụ tại Việt Nam lập nhiều công trạng nhưng chỉ có mỗi một trung úy William Calley là được báo chí bàn đến rầm rộ vì bị kết tội giết 22 thường dân tại làng Mỹ Lai vào ngày 16 tháng Ba năm 1968." 

Botkin khẳng định: “Chúng ta cần phải nhìn lại vấn đề cho công bằng không thể thiên lệch như vậy."

Sau khi cuộc chiến Việt Nam chấm dứt được vài năm, tổng thống Nixson đã phải thở dài mà thừa nhận rằng: "Không có sự kiện nào trong lịch sử nước Mỹ lại bị che giấu dối gạt nhiều như cuộc chiến tại Việt Nam. Một cuộc chiến trước thì bị truyền thông (Mỹ) xuyên tạc, sau thì bị đánh giá thiên lệch."

Theo như Botkin tâm sự, nhiều bộ phim khác về cuộc chiến tại Việt Nam như: "Apocalypse Now", "The Deer Hunter", "Good Morning, Vietnam,” "Rambo", hay “Full Metal Jacket” cũng chỉ là những bộ phim có tính giải trí mua vui, và những bộ phim này không nêu rõ được những gian lao hung hiểm mà những người lính đã phải chiến đấu hết sức dũng cảm khi đối diện trong nỗ lực ngăn chặn thảm họa Cộng Sản.

Nhà làm phim Botkin nói: “Giới truyền thông Mỹ đã mô tả những người lính Mỹ tham chiến tại đã bị lừa để đẩy vào cuộc chiến vô nghĩa, để rồi khi những người lính này trở về thì họ bị cả xã hội gạt bỏ quên lãng và bị coi như là công cụ của giới kỹ nghệ sản xuất vũ khí mà thôi. Còn những người Việt Nam đồng minh của chúng ta (tức Việt Nam Cộng Hòa) thì lại còn bị mô tả một cách xuyên tạc nặng nề hơn nữa, nào là tham nhũng, độc tài, hèn nhát, và không đáng để nước Mỹ phải hy sinh cứu giúp "

Thế nhưng cũng theo nhà làm phim Botkin, cũng là người viết cuốn sách "Lội ngược dòng oan nghiệt" ("Ride the Thunder") để rồi từ đó, cuốn phim tài liệu: "Lội ngược dòng oan nghiệt: sự thật về chiến thắng và phản bôi trong cuộc chiến tại Việt Nam" được dựng lên, sau khi đích thân đi điều nghiên tại những nơi xảy ra giao tranh cũ của Thủy Quân Lục Chiến (của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa) cùng các cố vấn Hoa Kỳ trước sự tấn công của Cộng quân, thì lại khẳng định rằng mọi xuyên tạc của giới truyền thông Hoa Kỳ đối với Việt Nam Cộng Hòa là hoàn toàn sai!

Botkin giải thích như sau: "Cuốn phim tài liệu này là cố gắng của chúng tôi nhằm xóa đi hiểu lầm về cuộc chiến Việt Nam do truyền thông (Mỹ) xuyên tạc, trả lại danh dự cho những người lính Mỹ tham chiến và đồng minh Việt Nam Cộng Hòa của chúng ta. Cộng Sản là thảm họa cần phải ngăn chận và sự tham dự cuộc chiến của người Mỹ chúng ta là chính đáng."

Vào thập niên 1970, theo chương trình "Việt Nam hóa chiến tranh" của tổng thống Nixon, Việt Nam Cộng Hòa phải tự mình đương đầu ngăn chặn Cộng quân. Phim của Botkin kể lại câu chuyện có thật bị lãng quên chẳng còn ai biết đến nữa về sự can đảm của những cố vấn Mỹ và những người lính Thủy Quân Lục Chiến của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trong một trận đánh chống lại sự tấn công ồ ạt của Cộng quân trong kế hoạch tổng tấn công vào mùa hè năm 1972, cứu vãn cho quốc gia Việt Nam Cộng Hòa nhỏ bé này thoát khỏi tình thế nguy ngập. 

Người thật việc thật - cuốn phim diễn tả lại diễn biến của trận đánh tại Đông Hà, khi Cộng quân với quân số trên 20 ngàn người và 200 chiến xa đã hoàn toàn bị đánh bật lại bởi một lực lượng chỉ có 700 lính thuộc binh chủng Thủy Quân Lục Chiến của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa và vài cố vấn quân sự của Mỹ.

Do anh dũng chiến đấu và chiến thắng trên chiến trường, những người lính Thủy Quân Lục Chiến đã phải chịu đựng sự trả thù của Cộng sản bị bỏ đói và lao động khổ sai trong các trại tập trung (không luật sư toà án xét xử) gọi là trại "học tập cải tạo."

Cuốn phim tài liệu cũng đề cập lại quãng đời học tập cải tạo của Trung tá Thủy Quân Lục Chiến Lê Bá Bình ở Nam Hà năm 1979. Người thủ vai ông là diễn viên Joseph Hiếu.

"Chúng tôi mở đầu bằng cuộc đời ông trong trại tù tập trung "học tập cải tạo" rồi từ đó truy ngược về lại quá khứ trước đó của đời ông. Thông qua sự truy ngược đó, chúng tôi dựng lại bối cảnh Việt Nam sau đệ nhị thế chiến, khi ông còn là đứa trẻ. Chúng tôi cũng phỏng vấn những người Mỹ, những người Việt sinh sống cùng thời với ông.”

Trung tá Bình, một quân nhân thứ thiệt khó ai bì, phục vụ 13 năm trong quân đội và chịu 11 năm tù trong trại tập trung. Bất chấp bao nhiêu lần bị thương và bao nhiêu mất mát, ông vẫn can trường bình thản đối diện oan nghiệt. Ông bị thương chín lần và được thưởng huân chương American Silver Star.

Botkin giải thích thêm: "Khi chúng ta tham chiến tại Việt Nam, mỗi người lính chỉ ở đó từ 12 tháng đến 13 tháng, nhưng Trung tá Bình thì ở đó đối diện chiến tranh từ đầu cho đến cuối. Thông qua cuộc đời của Trung tá Bình, tôi hy vọng người Mỹ chúng ta sẽ thấy sự hy sinh của chúng ta tại Việt Nam là chính nghĩa và cần thiết "

Khi cuộc chiến đi đến hồi kết thúc, hàng triệu công dân Việt Nam Cộng Hòa chạy giặc tìm đủ cách di tản tị nạn Cộng sản. Bao nhiêu người bị bỏ tù hoặc bị tử hình. Sáng 30 tháng Tư, những người lính Thủy Quân Lục Chiến của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa buông súng, kết thúc 21 năm chiến đấu.

Những diễn viên của cuốn phim này có rất nhiều người là người Việt tị nạn Cộng Sản. Nơi mà cuốn phim này được quay, Southern California (miền Nam tiểu bang California) thực ra cũng đã có 370 ngàn người Mỹ gốc Việt sanh sống mà hầu hết là những người Việt tỵ nạn Cộng sản, cựu chiến binh, thuyền nhân; có gần 200 ngàn người Việt định cư tại Orange County.

Botkin tâm sự thêm: "Đối với những người Việt hải ngoại tỵ nạn Cộng Sản, kể lại những oan nghiệt từ cuộc chiến mà họ chịu đựng không phải chỉ là để kiếm tiền mà là những nỗi lòng u uất của kẻ mất nước, cảm thấy có trách nhiệm phải nói lên sư thật. Họ chống Cộng tới cùng. Họ chống Cộng vì họ nhìn rõ bộ mặt thật của Việt Cộng. Gia đình thân nhân của họ hoặc là bị giết, hoặc là bị tù đày bởi Việt Cộng. Họ mất tất cả và sẵn sàng bỏ tất cả để có được tự do. Tôi đã hết cách lánh né mà buộc phải nhìn thẳng vào sự thật với lòng cảm thông kính trọng họ."

Hệ quả của cuộc chiến tại Việt Nam, cũng theo nhà làm phim theo Botkin, đã giúp toàn khối Đông Nam Á và Á Châu né tránh được thảm họa Cộng Sản vốn đang lây lan mạnh lúc bấy giờ cũng như có hòa bình ổn định để phát triển.

Botkin nói: "Khi chúng ta đổ bộ lên Việt Nam năm 1965, du kích Cộng Sản đã gây rối ở Philippine, Mã Lai, Indonexia và Thái Lan. Nhờ có sự hiện của Hoa Kỳ tại Việt Nam, bất chấp bao nhiêu lời xuyên tạc từ truyền thông như đã nghe đã thấy, đã giúp trì hoãn sự bành trướng của thảm họa Cộng Sản và khiến nền kinh tế của những quốc gia kể trên có thời giờ chấn hưng và phát triển để đủ sức tự mình thoát khỏi ảnh hưởng của Cộng Sản. Tôi hoàn toàn không còn nghi ngờ gì nữa, không có nỗ lực của người Mỹ chúng ta tham chiến tại Việt Nam thì các quốc gia này không được như ngày nay."

"Và đối với nước Mỹ chúng ta ngày nay," Botkin bàn thêm, "chúng ta đang loay hoay tìm lấy chính mình. Biết bao nhiêu người Mỹ trong chúng ta nghĩ rằng đất nước mình là một quốc gia ác độc tàn nhẫn (cũng bởi do truyền thông Mỹ gây ra,) nhưng trên thực tế, nước Mỹ chúng ta là ánh sáng của nhân loại, người Mỹ chúng ta là biểu tượng của nhân bản tốt đẹp cho thế giới."

Rồi ông Botkin khẳng định: "Chúng ta đã cứu thế giới vào thời đệ nhị thế chiến, chúng ta đã cứu Nam Hàn khỏi thảm họa Cộng Sản cũng như đã cố giúp Việt Nam ngăn chận Cộng Sản khi tham chiến ở nơi này.”


26/5/2017

Ông Trần Anh Kim và ông Lê Thanh Tùng bị tuyên y án trong phiên phúc thẩm

CTV Danlambao - Như chúng tôi đã đưa tin, sáng ngày 26/5/2017, Tòa án Tối cao cộng sản đã đưa hai ông Trần Anh Kim và Lê Thanh Tùng ra xét xử và kết án với tội danh gán ghép là “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”.

Cũng như tất cả các phiên tòa kết án những người yêu nước khác, phiên tòa này cũng được thông báo là xử “công khai” nhưng không ai được vào tham dự. Khu vực diễn ra phiên tòa bị phong tỏa để không một người dân nào được phép bén mảng tới. Mỗi bị cáo được duy nhất một người thân là vợ vào chứng kiến tòa luận tội và kết án chồng mình. Điện thoại, mọi phương tiện liên lạc hoặc quay phim chụp hình đều phải để lại bên ngoài.

Bà Nguyễn Thị Thơm, vợ cựu Trung tá Trần Anh Kim cho chúng tôi biết phiên tòa phúc thẩm bắt đầu lúc 8 giờ 30 phút và kết thúc lúc 12 giờ 30 phút cùng ngày. Tòa án Tối cao đã tuyên y án 13 năm tù giam, 5 năm quản chế đối với ông Trần Anh Kim và 12 năm tù giam, 4 năm quản chế đối với ông Lê Thanh Tùng. Bà Thơm cho chúng tôi biết thêm, tinh thần của hai ông Trần Anh Kim và Lê Thanh Tùng là “rất kiên cường, rất vững vàng”. Hai luật sư Võ An Đôn và Nguyễn Khả Thành vẫn giữ quan điểm như trong phiên sơ thẩm và khẳng định thân chủ của mình vô tội.

Một điều khá đặc biệt tại phiên phúc thẩm lần này là ông Kim và ông Tùng không bị tòa ngắt lời trong khi đang tự bào chữa cho mình như tại phiên sơ thẩm nữa. Hai ông khẳng định những việc mình làm đều xuất phát từ lòng yêu nước và khát vọng muốn góp phần làm đổi thay xã hội, thăng tiến đất nước. Ông Lê Thanh Tùng còn đọc một bài thơ thay cho lời nói cuối cùng, thể hiện khí phách và quyết tâm của ông cho lý tưởng phụng sự Tổ quốc. Không giấu được vẻ xúc động, bà Thơm kể rằng: “Tại tòa, ông Kim và ông Tùng đều khẳng định nếu cần, các ông ấy sẵn sàng đón nhận cái chết vì đất nước”.

Xin nhắc lại, cả hai lần tù, ông Trần Anh Kim và ông Lê Thanh Tùng đã bị tuyên tổng cộng 34 năm 6 tháng tù giam, 15 năm quản chế sau khi mãn án tù. Và cả hai lần tù với nhiều lần ra tòa, hai ông vẫn giữ được khí phách của những người Việt Nam chân chính. Trần Anh Kim và Lê Thanh Tùng thật sự là những vị anh hùng đáng để người đời ngưỡng phục.

26/5/2017

Em Có Bao Giờ Được Sống?

 


Nguyễn Thị Thanh Bình (Danlambao) - Đó là câu hỏi thống thiết dường như đang được đặt ra cho những phận đời cam chịu mong manh của từng con dân Việt. Đặc biệt là thứ bèo bọt hoa trôi của những người phụ nữ Việt Nam trong một đất nước vốn bị rao bán từng ngày.

Thật ra đối với một nhà cầm quyền chỉ giỏi bán miệng nuôi trôn và chuyên sống nhờ vào tuyên truyền xảo trá thì nghĩa lý gì tệ nạn buôn hương bán phấn, hay bán trôn nuôi miệng trong một xã hội đã đầy rẫy những tệ nạn như tham nhũng buôn chức bán phận, cùng những rình rập bất trắc khác.

Nhắc đến tệ nạn thì nhiều người lại nghĩ ngay đến vấn nạn mà chúng ta đang đối diện hiện nay trên đất nước này là gì, nếu không là làm thế nào để tìm đâu ra thứ ánh sáng cuối đường hầm mỏi mòn dài ngoằng như rặng Trường Sơn, để thổi dân khí và văn minh nhân loại cho dân tộc Việt. Chính thứ ánh sáng dân chủ, trong đó có cả nữ quyền nhân quyền đáng được tôn vinh đã bị thời đại… đồ đểu của C.S.V.N tha hóa con người đến tận mạng, khiến xứ sở không tài nào cất đầu lên nổi, và ngập chìm trong bóng tối.

Nhìn mà xem, chưa bao giờ phụ nữ Việt Nam bị lâm vào tình trạng bị bọt bèo rẻ rúng như bây giờ. Cái đớn đau đắng lòng ở đây là những người phụ nữ Việt đã phải “bôn ba” làm đĩ khắp bốn phương trời, hệt như thanh niên trai tráng Việt Nam chưa kịp làm rường cột nước nhà thì vì bao tử đói quá cũng phải chịu đẩy đi làm cu li xứ người với giá rẻ mạt và trăm cay ngàn đắng.

“Ơn chính phủ” đúng là đã hiếp dâm dân tình mình đến tận xương tủy của từng giọt xăng sưu cao thuế nặng, hay từng giọt lệ lưng tròng của không thiếu những số phận đàn bà Việt Nam bị môi giới hôn nhân mồi chài bán dọc theo đường biên giới. Dĩ nhiên chỉ để làm “cô dâu” theo nghĩa làm con sen và phục dịch tình dục mà thôi. Đó là chưa kể phụ nữ cũng như trẻ em Việt còn bị bán đi làm nô lệ tình dục, gái mãi dâm với con số gia tăng mỗi năm.

Ở đây chúng ta sẽ không bàn về tệ nạn buôn người, dù rằng theo thống kê của những đường dây buôn người thì cứ mỗi phụ nữ được bán đi thì mỗi con buôn có thể bỏ túi khoảng 100 triệu đồng.

Điều nhục nhã và đau xót cần được ghi nhận ở đây, là đã có khá nhiều trường hợp những người phụ nữ Việt Nam của chúng ta đã bị đưa bán sang Tàu rồi, mà lắm lúc còn bị cho trục xuất về nước, chỉ vì có cả khối lý do nằm trong lý do, nhưng chỉ cần viện lý do giấy tờ bất hợp pháp là bị đuổi về. Nghĩ không tủi nhục sao được, khi những “đấng” công dân Tàu khựa thì tha hồ nghênh ngang đi vào nước Việt như chốn không người và không cần “visa”, chưa kể có dạo còn hống hách đóng hình lưỡi bò trên tấm giấy thông hành, và bây giờ ở Nha Trang còn mọc lên những quán ăn “dám” cấm dân Việt Nam bén mảng đến và họ còn cho xài nhân dân tệ thì không thể hiểu nổi nhanh nhất là chỉ bao lâu Nha Trang sẽ thành một phố Tàu (?)

Ca khúc “Em Có Bao Giờ Được Sống?” ra đời bất ngờ từ mối đồng cảm sâu xa cho thân phận của những người phụ nữ Việt Nam, nên đã khiến nhạc sĩ Vĩnh Điện nhất định lồng ngay vào những nốt nhạc trầm buồn, kêu thương, tức tưởi. Tiếng hát của ca sĩ Bảo Yến vẫn rất truyền cảm, và chất giọng có khi nghẹn ngào nhưng vẫn tròn đầy âm sắc, đặc biệt luyến láy ở câu nhạc: “Thương thân mình tan nát, quê mẹ rao bán đủ điều.” Phần hòa âm theo nhịp chậm, của nhạc sĩ Quang Đạt vẫn không thiếu những réo rắt bồi hồi.

Không phải cũng khá lâu chúng ta mới được thả hồn cho một bài nhạc có vẻ như nhạc tình, nhưng vẫn thấm đẫm những xót thương cho quê hương. Khi ở đó, ở một nơi ai cũng gặp nhau và ai cũng phải ra đi chạy trốn quê hương.


25/5/2017

Powered By Blogger