Thursday, July 27, 2017

Biết đến bao giờ

Trần Thảo (Danlambao) - Tôi nhìn tấm hình của chị Nga tay cầm gậy, với hai cháu nhỏ mà sao lòng cứ thấy xốn xang. Một người phụ nữ khỏe mạnh như thế mà bị những thằng an ninh CSVN đánh đập đến nổi chân phải thành tật, đi đứng khó khăn, phải dùng tới cây gậy chống! Người phụ nữ đó bây giờ lại đang thọ án tù 9 năm và 5 năm quản chế. Hai cháu bé rồi đây thiếu vắng hơi mẹ, cuộc sống sẽ như thế nào trong những tháng ngày sắp tới?

Trong khi đó thì truyền thông của nhà nước, cũng giống như vụ xử Nguyễn Ngọc Như Quỳnh trước đây, hoàn toàn giữ im lặng, nếu có lên tiếng rơi rớt đâu đó thì cũng là những luận điệu hả hê của bầy dư luận viên. Chúng hài tội chị là phản động, chống phá nhà nước, bị án tù là đáng kiếp v.v... Thật là đáng hận mà cũng đáng thương. Đáng hận vì với sự hy sinh đấu tranh cho lý tưởng tốt đẹp mà chị Nga theo đuổi, nếu đi tới kết quả cuối cùng, thì con cháu của lũ dư luận viên này cũng sẽ được hưởng trái ngọt, thế mà giờ này chúng trân tráo phủ nhận, đánh tráo chính nghĩa, vu tội cho người thiết tha yêu nước. Đáng thương vì cho tới ngày nay, với điều kiện thông tin đa chiều, những dư luận viên này vẫn mắc cạn trong vũng lầy tối tăm mà đảng đã tạo ra trong âm mưu ngu dân, nhồi sọ, tẩy não suốt gần một thế kỷ qua.

Cả nước có sáu, bảy trăm tờ báo, nhưng lại có duy nhất một ông Tổng Biên Tập, nên chuyện những nhà báo ngậm miệng ăn tiền, không dám hó hé về hai vụ xét xử Nguyễn Ngọc Như Quỳnh hay Trần Thị Nga thì còn hiểu được, nhưng ngay cả việc Trung Quốc đưa giàn khoan, tàu hải cảnh, tàu đánh cá v.v... xâm nhập bãi Tư Chính và đe dọa phía Việt Nam nếu không chấm dứt thăm dò dầu khí ở lô 136/3 thì phía Trung Quốc sẽ tấn công những căn cứ của Việt Nam tại Trường Sa, và cuối cùng phía Việt Nam đã nhượng bộ, mà không có một tờ báo nào dám viết một dòng về sự kiện nóng này thì quả là quá tệ. Vậy chức năng của báo chí Việt Nam là cái gì? Chỉ để đăng tin về những gì đang xảy ra ở ngoại quốc, thí dụ như tin tàu Trung Quốc xâm lăng vùng biển Nhật Bản? hay chỉ để đăng hình Ngọc Trinh hở mông hở ngực? Những nhà báo Việt Nam, tại sao lại có thể chịu đựng sự nhục nhã quá đáng như thế?

Trong khi đó, phản ứng của quốc tế, cụ thể là Hoa Kỳ, về hai vụ xử Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Trần Thị Nga có thể nói là gần như giống nhau. Toà đại sứ Hoa Kỳ lại đưa ra những lời quan ngại, những yêu cầu nhà nước CSVN trả tự do cho những người có quan điểm chính trị khác với chế độ CSVN v.v... Rồi đâu sẽ vào đó, sóng lặng gió êm, và chế độ CSVN lại tiếp tục đày đọa dân tộc này triền miên. Rồi vào một ngày khác, một chị X hay một anh Y nào đó lại bị đưa ra xét xử trong một phiên tòa gọi là công khai với rào chắn đầy đường, áo vàng áo xanh vòng trong vòng ngoài, và ông Ted Osius nếu còn làm đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, lại đưa ra lời quan ngại.

Biết đến bao giờ thì mới có một làn gió mới thổi tới đất nước triền miên đau khổ này? Nếu chúng ta không làm gì cả thì dù có trăm lần lên tiếng quan ngại từ phía Hoa Kỳ hay quốc tế cũng chả đi đến đâu! Chế độ CSVN bây giờ như thằng cùi không sợ lở, chúng không hề sợ những "quan ngại" qua đường của Hoa Kỳ, chúng chỉ sợ dân chúng ba miền ý thức được sức mạnh vạn năng của toàn dân, tự đứng lên cởi bỏ xiềng xích của mình.

Mới đây tôi đọc một bài viết của một người nữ trên mạng FB, bài viết thật sâu sắc, nói về sự xuống cấp tàn tệ về đạo đức của con người trong xã hội Việt Nam hiện nay. Xã hội Việt Nam thời cộng sản ai cũng mang tính trục lợi, bất cận nhân tình, người lừa ta gạt, chết sống mặc bây, miễn ta có lợi là được. Tác giả đã than dài cho cái gọi là quá trình trăm năm trồng người mà CSVN vẫn hay tuyên truyền bố láo. Tác giả kết thúc bài viết với câu: "...Mà cái câu trăm năm trồng người, người ta cũng ăn cắp của người khác mới chết!"

Tôi rất tâm đắc với bài viết nói trên, nhưng khi liếc mắt xuống phần còm, trong đó có một còm của một anh "đầu đội trời chân đạp đất" thì tôi bải hoải tay chân, buồn suốt cả ngày. Anh bạn này viết: "Chị viết thế này, chỉ xả rác thôi, chả ích gì đâu, mà câu cuối có thể mang họa cho chị, người ta lại tròng vô đầu chị cái tội của Mẹ Nấm!"

Tác giả của bài viết đã trả lời ngắn gọn "Cảm ơn em" và thái độ của cô đã khiến tôi ấm lòng biết bao, vì chỉ trả lời đơn giản thế thôi nhưng tôi thấy được sự chững chạc của một con người.

Đất nước Việt Nam của mình đã chịu quá nhiều oan nghiệt khi trải qua gần một thế kỷ bị đặt dưới sự cai trị tàn bạo của chế độ cộng sản Việt Nam. Chính chế độ thối tha này đã tạo điều kiện để cho tinh thần thanh niên VN ruỗng mọt như thế, như anh chàng có câu còm phía trên.

Tại sao lại có những bi kịch thảm hại như của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Trần Thị Nga xảy ra trên đất nước của chúng ta? Hai người phụ nữ trẻ trung năng động, yêu nước nồng nàn như thế lại bị giam vào ngục tối chỉ vì muốn kêu đòi công lý, muốn đất nước dân tộc thức tỉnh trước hiểm họa xâm lăng của thằng Trung Cẩu? Tôi thiết nghĩ nếu tất cả thanh niên nam nữ Việt Nam đồng lòng đứng lên, dõng dạc cất tiếng nói, đòi hỏi bạo quyền trả lại cho dân quyền tự quyết, quyền được sống xứng đáng với giá trị con người, thì chắc chắn bi kịch cuả hai con tim yêu nước Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Trần Thị Nga đã không xảy ra. Hai cháu trai nhỏ của chị Trần Thị Nga, và Nấm và Gấu của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh sẽ không phải trải qua những tháng ngày thiếu vắng mẫu tử tình thâm.

Sáng nay tôi đọc được một câu trích rất hay của Edmund Burke (1729-1797) do nhà văn Vũ Thư Hiên đưa lên mạng, tôi liên hệ tới hiện trạng Việt Nam mà lòng rất ngậm ngùi. Nhà Văn gốc Ái Nhĩ Lan Edmund Burke đã từng viết: "The only thing necessary for the triumph of devil is for good men to do nothing." Câu này được tạm dịch qua Việt Ngữ là: Điều kiện duy nhất để ác quỷ chiến thắng, ấy là những người tử tế không làm gì hết. Xin để cho các bạn suy ngẫm. Thân mến.

27/7/2017

Trăm đau đổ đầu Hồ

Cu Tèo (Danlambao) - Trăm dâu đổ đầu tằm, nghĩ mà thương con tằm bao nhiêu thì Cu Tèo thương “bác” bấy nhiêu: Dân Việt hôm nay đang trăm đau đổ đầu Hồ.

Nói là “trăm dâu”, nhưng dâu chỉ có một thứ; còn “trăm đau” của Dân Việt thì đau đủ cách, và không chỉ đau ở cấp số hàng trăm như con tằm “bị” ăn, mà hàng trăm nghìn, hàng triệu nỗi đau Dân Việt phải chịu.

Bàn về những nỗi đau đổ đầu bác thì sao cho xuể; có vô công rồi nghề, ngồi lê mách lẻo hàng tỷ năm cũng kể không hết “công” của “bác” từ sau ngày “bác” ăn cướp được chính quyền trên tay chính phủ Trần Trọng Kim cho đến hôm nay, tuy “Người” đã khuất nhưng vẫn được các cháu của “bác” tiếp tục sự nghiệp theo phương châm “sống, học tập và lao động theo gương bác Hồ”, xá chi một bài viết chẳng được trả lấy một xu teng tiền Hồ chứ đừng nói là U Sờ Xen (US Dollar Cent) này.

Chỉ xin kể “sự nghiệp” mới nhất là hai bản án cho hai người mẹ đang nuôi con nhỏ về “tội” chống Anh Hai xâm lấn biển đảo Việt Nam và “tội” đòi hỏi nhân quyền tức là quyền được sống cho ra cái giống người, chứ không phải con đười ươi định hướng xã hội chủ nghĩa.

Đó là bản án 10 năm tù giam cô Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bút danh Mẹ Nấm 


và 9 năm tù giam chị Trần Thị Nga


Trước hai bản án đảng ta “dành” cho Mẹ Nấm và Trần Thị Nga, bọn phản động chọc phá tổ bìm bịp trong lẫn ngoài nước và cả loài người không cần văn minh tiến bộ cũng đều lên tiếng phản đối, đòi hủy bỏ và trả tự do ngay cho hai người mẹ đang nuôi con nhỏ.

Đòi hỏi như thế là chống lại sự nghiệp bác Hồ vĩ đại sống mãi trong quần chúng ta đàn ông lẫn đàn bà.

Sự nghiệp ấy là “bác” ra đi tìm đường cứu đói không thành để rồi biến thành bác ra đi tìm đường bán nước. Nếu nước đã không bị “bác” bán cho Tàu, thì hà cớ gì hễ ai đụng đến Tàu là nhừ đòn với các cháu Cờ Chấm Bờ (C.B) tức của bác luôn làm theo lời bác dạy, như bản án ra cho hai người phụ nữ yêu nước là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Trần Thị Nga?

Trăm dâu đổ đầu tằm, tằm có thể bị oan. Nhưng hàng trăm nghìn tội, từ tội thủ tiêu các nhà cách mạng chống thực dân không đi theo CS, tội đấu tố giết oan hàng trăm nghìn địa chủ, tội lường gạt xua thanh niên Miền Bắc đi giết hại người anh em bên kia vĩ tuyến 17, trá danh “Giải phóng Miền Nam” khiến quân Mỹ phải nhảy vào để các “nước anh em giúp đỡ nhiều” góp phần làm tan hoang thêm đất nước, và biết bao hệ quả sau ngày “như có bác Hồ trong ngày vui vào vơ vét về ” trút lên đầu bác Hồ không oan chút nào cả. 

Làm theo lời bác Hồ dạy và bắt chước bác cả Lú nói, Cu tèo kết luận: Trăm đau đổ đầu "bác"; sông có thể cạn, núi có thể mòn, nhưng rõ ràng là như thế chứ còn gì nữa.

27/7/2017

Bộ Quốc phòng CSVN trả đũa Shepharmedia!?

CTV Danlambao - Sau khi trang Shepharmedia.com đăng bài viết Can the US get a foot in Vietnam’s door? của tác giả Wendell Minnick trong đó "bật mí" cho dư luận việc các quan chức quốc phòng CSVN yêu cầu hối lộ 25% trong dịch vụ mua vũ khí, trang Shepharmedia.com đã không thể truy cập được trong nhiều giờ.

Từ tối thứ 4 đến khoảng 5 giờ chiều ngày 27/07/2017 giờ Việt Nam, nhiều bạn đọc từ các quốc gia khác nhau trên thế giới cho biết đã không truy cập được vào trang Shepharmedia để tham khảo bài viết.

Ngày hôm qua Danlambao cũng đã dựa vào thông tin của Shepharmedia để gửi đến bạn đọc bài viết: "Một cách "hoạt động kinh tế" KHÁC của quân đội: các ông phải hối lộ chúng tôi 25% tiền mua bán vũ khí".

Cho đến nay Bộ Quốc phòng vẫn không có bình luận gì về lời kết án các quan chức quân đội CSVN đòi tiền hối lộ và dùng các bà vợ của họ để rửa tiền tại Singapore.

Sự việc không lên tiếng bây giờ và những ngày tới sẽ làm cho dư luận càng tin vào sự khả tính của nguồn tin và tình trạng phải "ngậm bồ hòn" của Bộ Quốc phòng CSVN.

Dĩ nhiên, báo chí lề đảng đã bị bịt mồm và im lặng trước nguồn tin nóng sốt này.

Thay vào đó, trang mạng Shepharmedia bị tấn công và không thể truy cập được trong vòng một thời gia cho đến khi trang này phục hồi được. Mọi nghi vấn về thủ phạm chỉ có thể quay về một hướng: Tin tặc QĐND của cộng sản Việt Nam.

27.07.2017

Vì lịch sử và công lý, chúng tôi lên tiếng

Vũ Thư Hiên - Chúng tôi, những nạn nhân còn sống và thân nhân những nạn nhân đã qua đời trong một vụ án không được xét xử cách nay vừa tròn 50 năm được gọi tắt là “Vụ án Xét lại chống Đảng”, một lần nữa phải lên tiếng vì sự thật và công lý, vì lương tâm và nghĩa vụ, vì một đất nước thượng tôn pháp luật.

Bối cảnh lịch sử

Năm 1956, tại Đại hội 20 Đảng cộng sản Liên Xô, Bí thư thứ nhất Nikita Khrushev đã đọc báo cáo quan trọng về chống tệ sùng bái cá nhân Stalin và chủ trương “cùng tồn tại trong hoà bình” giữa hai hệ thống cộng sản và tư bản. Đường lối mới đã được hầu hết các đoàn đại biểu tán đồng tại Đại hội các đảng cộng sản và công nhân quốc tế họp tại Moskva với 81 thành viên tham dự năm 1960. 

Đoàn đại biểu Đảng Lao Động (Cộng sản) Việt Nam (viết tắt theo tên mới ĐCSVN) do Chủ tịch Đảng Hồ Chí Minh cùng với Bí thư Thứ nhất Lê Duẩn và các ủy viên Bộ Chính trị Trường Chinh, Nguyễn Chí Thanh tham dự đã ký vào bản Tuyên bố chung Hội nghị trên. Đường lối mới này đã bị Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) kịch liệt lên án, gọi là “Chủ nghĩa xét lại hiện đại”. 

Sự thay đổi trong nhận định về quan hệ quốc tế đã phân hoá nội bộ một số đảng cộng sản. Trong ĐCSVN cũng xuất hiện hai luồng quan điểm khác nhau. Một bên ủng hộ “cùng tồn tại trong hoà bình”, phản đối sự rập khuôn đường lối giáo điều tả khuynh của ĐCSTQ, mở rộng dân chủ trong đảng cũng như trong xã hội, chủ trương hòa bình thống nhất đất nước, phát triển kinh tế đa thành phần. 

Bên kia, theo đường lối của ĐCSTQ, chủ trương chống “chủ nghĩa xét lại hiện đại”, duy trì xã hội chuyên chính phi dân chủ, đẩy mạnh cải cách xã hội chủ nghĩa, xóa bỏ hoàn toàn cơ chế kinh tế thị trường, kiên định chủ trương thống nhất đất nước bằng bạo lực.

Cuộc đấu tranh trong nội bộ diễn ra âm thầm nhưng căng thẳng đã kết thúc bằng nghị quyết của Hội nghị Trung ương 9 ĐCSVN họp năm 1963, đi ngược lại Tuyên bố chung Maskva 1960 đã được đoàn đại biểu Việt Nam long trọng ký kết. Nghị quyết 9 (phần đối ngoại), về thực chất là bản sao đường lối của ĐCSTQ đã khởi đầu cho cuộc trấn áp những đảng viên bất đồng chính kiến bị chụp mũ “chủ nghĩa xét lại hiện đại”. Cần lưu ý là Chủ tịch Hồ Chí Minh không tham gia biểu quyết nghị quyết này.

Toàn văn Nghị quyết 9 được giữ trong tình trạng tuyệt mật, nhưng nội dung tinh thần được phổ biến cho các đảng viên và trí thức. Vì có quá nhiều tranh cãi nội bộ nên Đảng tuyên bố cho phép bảo lưu ý kiến khác biệt. Thái độ cởi mở này chỉ là biện pháp để phát hiện những người không tán thành. 

Nhiều ý kiến bất đồng được biểu lộ công khai như những bài viết của các ông Hoàng Minh Chính - Viện trưởng Viện Triết học Mác-Lênin, ông Trần Minh Việt, phó Bí thư Thành ủy kiêm phó Chủ tịch Ủy ban Hành chính Thành phố Hà Nội. Những tâm thư của nhiều đảng viên lão thành gửi đến Bộ Chính trị, phản đối đường lối đối ngoại thân Trung Quốc, tranh luận về đường lối giải phóng miền Nam bằng bạo lực, nóng vội trong cải tạo kinh tế xã hội chủ nghĩa và tất cả các ý kiến phát biểu trái chiều tại các cuộc học tập đều được thu thập để rồi trấn áp khốc liệt vào cuối năm 1967.

Diễn biến sự kiện

ĐCSVN gọi tắt vụ án này là “Vụ Xét lại chống Đảng” diễn ra năm 1967, nhưng đến tháng 3 năm 1971 mới báo cáo Bộ Chính trị, tháng 1 năm 1972 mới đưa ra Ban Chấp hành Trung ương Đảng lần thứ 20 (khóa III). Theo ông Nguyễn Trung Thành (vụ trưởng Vụ Bảo vệ đảng thuộc Ban tổ chức Trung ương) là người trực tiếp thi hành thì Bí thư Thứ nhất Lê Duẩn và ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng Lê Đức Thọ nhân danh Bộ Chính trị chỉ đạo việc bắt giữ và giam cầm. 

Chiến dịch khủng bố đã bắt đầu vào ngày 27 tháng 7 năm 1967 và kéo dài bằng các cuộc bắt bớ, giam cầm, quản chế nhiều năm các cán bộ trung cao cấp mà không hề xét xử hay tuyên án.

Những người bị giam cầm nhiều năm gồm có: 

- Hoàng Minh Chính tổng thư ký Đảng Dân chủ Việt Nam, tổng thư ký Hội Liên hiệp Thanh 
niên Việt Nam, viện trưởng Viện Triết học. 

- Đặng Kim Giang, thiếu tướng phó Chủ nhiệm Tổng cục Hậu cần Quân đội, thứ trưởng Bộ 
Nông Trường.

- Vũ Đình Huỳnh bí thư của Chủ tịch Hồ Chí Minh, vụ trưởng vụ Lễ tân Bộ Ngoại giao, vụ 
trưởng Ban thanh tra Chính phủ . 

- Lê Trọng Nghĩa, cục trưởng Cục 2 (Cục Tình báo quân đội).

- Lê Minh Nghĩa, chánh văn phòng Bộ Quốc phòng. 

- Đỗ Đức Kiên, đại tá cục trưởng Cục tác chiến.

- Hoàng Thế Dũng, tổng biên tập Báo Quân đội Nhân Dân. 

- Đinh Chân, nhà báo, Báo Quân đội Nhân Dân.

- Nguyễn Kiến Giang, tỉnh ủy viên tỉnh ủy Quảng Bình, phó giám đốc nhà xuất bản Sự Thật.

- Trần Minh Việt phó bí thư Thành ủy Hà Nội, phó Chủ tịch Ủy Ban Hành Chính thành phố Hà Nội. Vụ trưởng vụ Tài vụ Bộ Công nghiệp nhẹ. 

- Phạm Viết phó tổng biên tập Báo Thời Mới (sau sáp nhập vào tờ Thủ đô Hà Nội thành tờ Hà Nội Mới).

- Nguyễn Thị Ngọc Lan, giảng viên tiếng Anh, Đại học Sư phạm Ngoại ngữ Hà Nội, vợ ông 
Phạm Viết.

- Phạm Kỳ Vân phó tổng biên tập Tạp chí Học Tập.

- Trần Thư, tổng thư ký báo Quân Đội Nhân Dân.

- Hồng Sĩ, trung tá Công an, đặc trách công tác phản gián, Hải Phòng. 

- Trần Châu nhà báo, Việt Nam Thông tấn xã.

- Lưu Động nhà báo, trưởng ban Nông nghiệp Báo Nhân Dân.

- Vũ Thư Hiên nhà báo, báo Ảnh Việt Nam, (con trai cả ông Vũ Đình Huỳnh, không đảng).

- Huy Vân, đạo diễn điện ảnh.

- Phan Thế Vấn, bác sĩ, nguyên cán bộ nội thành Hà Nội. 

- Vũ Huy Cương biên kịch điện ảnh (không đảng).

- Nguyễn Gia Lộc, cán bộ nghiên cứu Viện Triết học.

- Phùng Văn Mỹ, cán bộ nghiên cứu Viện Triết học. 

- Bùi Ngọc Tấn, nhà báo (không đảng).

… và nhiều người khác không phải đảng viên cũng bị đảng Cộng sản Việt Nam trấn áp với nhiều mức độ khác nhau.

Những cán bộ cấp cao không bị bắt nhưng bị khai trừ Đảng là:

- Ung Văn Khiêm bộ trưởng bộ Ngoại giao. 

- Bùi Công Trừng chủ nhiệm Ủy ban Khoa học Nhà nước. 

- Nguyễn Văn Vịnh thứ trưởng bộ Quốc phòng. 

- Lê Liêm thứ trưởng bộ Văn hóa. 

- Minh Tranh, phó giám đốc nhà xuất bản Sự Thật. 

Một số người đang học tập, công tác ở Liên Xô đã ở lại tỵ nạn như:

- Lê Vinh Quốc đại tá Chính ủy sư đoàn 308 

- Nguyễn Minh Cần phó chủ tịch Ủy ban Hành chính Thành phố Hà Nội

- Đỗ Văn Doãn tổng biên tập Báo Quân đội Nhân Dân.

Nhiều người không bị bắt giam đã bị đày ải, trù dập như các ông:

- Minh Tranh phó giám đốc Nhà Xuất bản Sự Thật, 

- Các nhà báo Đặng Đình Cẩn, Mai Hiến, Trần Đĩnh, Mai Luân 

… Và rất nhiều người khác nữa.

Trong cuộc trấn áp được mở rộng, bất kỳ người nào có quan điểm ít nhiều khác với đường lối của đảng, đều bị quy kết là “xét lại” và bị trừng phạt với những mức độ khác nhau. 

Sự trừng phạt nặng nề còn tiếp diễn vào cuối thập niên 90 đối với ông Nguyễn Trung Thành, người trực tiếp thụ lý vụ này khi ông cùng ông Lê Hồng Hà (Chánh văn phòng Bộ Công an) viết kiến nghị đề nghị Bộ Chính trị xem xét giải oan cho các nạn nhân. 

Những năm tháng tù đầy oan ức và hệ luỵ

Người được coi là “đầu vụ” là ông Hoàng Minh Chính. Ông bị qui tội vì đã gửi cho hội nghị Trung ương hai bản kiến nghị, bản thứ nhất phê phán Bộ Chính trị đã từ bỏ nguyên tắc đồng thuận với bản Tuyên bố Moskva 1960, bản thứ hai phê phán đường lối quốc tế sai trái của Trung ương đảng Cộng sản Trung Quốc. Lần đầu, ông bị bắt tù 6 năm rồi quản chế tại gia. Lần thứ hai ông bị bắt giam từ 1981 đến 1987. Lần thứ ba từ 1995 đến 1996. Tổng cộng ông bị 12 năm tù giam và 8 năm quản chế. Là một sĩ quan thương binh, trong thời gian đó, ông phải chịu nhục hình và những hành vi xúc phạm nhân phẩm.

Các ông Đặng Kim Giang, Vũ Đình Huỳnh bị qui là hai người trong “ba kẻ đầu vụ”. Cả hai cùng với ông Trần Minh Việt,… bị giam 6 năm và chịu thêm 3 năm lưu đầy biệt xứ, ở những địa phương khác nhau. Khi bị bắt, họ bị giam tại xà lim Hỏa Lò, bị cùm chân và trong phòng giam không có ánh sáng. Nơi giam cầm các ông trong nhiều năm đều là các khu biệt giam, không được giao tiếp với bất kỳ ai. 

Ông Đặng Kim Giang cũng bị bắt lần thứ hai năm 1981, trên đường đi đến khu biệt giam ở Nam Định thì lên cơn nhồi máu cơ tim phải đưa thẳng vào bệnh viện công an và bị giam giữ tại đây cho đến khi bệnh tình nguy kịch, trả về nhà một thời gian thì mất.

Người bị giam lâu thứ hai là ông Vũ Thư Hiên, với 9 năm giam liên tục trong các nhà tù và trại tập trung, có những năm bị giam chung với tù hình sự. 

Ông Phạm Viết, năm 1967 đang nghỉ công tác dài hạn để điều trị bệnh tim thì bị bắt, giam vào xà lim Hỏa Lò. Bà Nguyễn Thị Ngọc Lan, vợ ông Viết người từng bị bắt 3 lần khi hoạt động nội thành Hà nội trong kháng chiến chống Pháp, là người phụ nữ duy nhất trong vụ này đã bị tù 2 năm rưỡi vì tội không giao nộp bản luận văn phó tiến sĩ “Về chủ nghĩa giáo điều ở Việt Nam” của ông Trần Minh Việt viết tại trường đảng Liên Xô. Bản này lúc đó bị vu cho là “bản cương lĩnh chính trị của tổ chức chống Đảng.” 

Thương tâm nhất trong vụ này là ông Phạm Kỳ Vân, phó tổng biên tập tạp chí Học Tập. Ông Kỳ Vân bị bắt khi đang điều trị sơ gan cổ chướng, bệnh tình trở nên trầm trọng, ông được tha về để chết. Vợ ông bị chết đuối, con gái đi Thanh niên Xung phong hy sinh trên đường Trường Sơn, con gái khác chết khi sinh nở. Người con trai út tuyệt vọng treo cổ tự vẫn. Cả gia đình không một người nào còn sống. 

Còn rất nhiều người khác bị trấn áp theo nhiều cách khác nhau mà chúng tôi không thể kể ra hết: bị quản thúc với những cấm đoán ngặt nghèo, bị đưa đi cải tạo lao động, bị tước quyền công dân, tước bỏ các chính sách đãi ngộ. Họ bị đuổi khỏi cơ quan, đơn vị công tác và còn bị cấm họ làm cả những nghề kiếm sống thông thường như sửa chữa máy thu thanh, làm việc trong các cơ sở in ấn, sửa chữa đồng hồ, kể cả chữa xe đạp hay cắt tóc.

Ban tổ chức Trung ương còn có chủ trương phân biệt đối xử với con em, gia đình những người bị đàn áp: không được kết nạp vào đảng, không được đề bạt lên vị trí quản lý, không được học các trường đại học được coi là quan trọng, ngoài các ngành nông nghiệp, lâm nghiệp, thủy sản, thư viện…, không được cử đi công tác học tập nước ngoài, không được phân công về công tác tại Hà Nội và làm việc tại các bộ ngành trung ương, cơ quan quan trọng. 

Hàng trăm lá đơn khiếu oan, về thực chất là những thư tố cáo đã được gửi tới các cơ quan công quyền cao nhất của nhà nước và đảng cộng sản trong suốt 50 năm qua, yêu cầu xét xử trước một phiên tòa công minh, đòi công khai vụ việc trước dư luận, bồi thường cho những thiệt hại về vật chất, tổn thương về tinh thần, phục hồi danh dự cho các nạn nhân… Tất cả những đòi hỏi chính đáng ấy chỉ được trả lời bằng sự im lặng. 

Nhận định của những nạn nhân còn sống và thế hệ kế tiếp

50 năm đã trôi qua kể từ khi những nạn nhân đầu tiên của vụ “xét lại chống Đảng” bị bắt ngày 27 tháng 7 năm 1967. Các ông Dương Bạch Mai, Ung Văn Khiêm, Bùi Công Trừng, Lê Liêm, Hoàng Minh Chính, Vũ Đình Huỳnh, Đặng Kim Giang và nhiều người khác đã qua đời, mang theo đau thương và uất hận. Những người gây ra tấn thảm kịch lớn nhất trong lịch sử đảng cộng sản Việt Nam – Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Trần Quốc Hoàn, Trường Chinh… cũng đã chết. 

Liên Xô, và các nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu đã tan rã. Trung Quốc và Việt Nam tuy danh xưng là xã hội chủ nghĩa nhưng trong thực tế đang đương đầu với các thách thức của giai đoạn tư bản bán khai, trước mọi tệ nạn như hối mại quyền thế, tham nhũng, lạm dụng luật pháp, chênh lệch giàu nghèo, vi phạm quyền dân chủ,… chưa từng có.

Vụ “Xét lại chống Đảng” cũng như nhiều vụ án oan đã xảy ra trong quá khứ như: Cải cách ruộng đất, Nhân văn - Giai phẩm, Cải tạo tư bản tư doanh, Hợp tác hóa, tập trung cải tạo những người tham gia quân lực và chính quyền Việt Nam Cộng hòa… chưa được các thế hệ cầm quyền kế tiếp chính thức sửa sai và nghiễm nhiên cho rằng việc xử lý trước đây là đúng. 

50 năm là một thời gian quá dài cho những oan ức và bất công. Khi sự kiện này xảy ra, những người cầm quyền hiện nay còn quá trẻ, thậm chí có người còn chưa ra đời, hiển nhiên không phải là thủ phạm nhưng họ không thể phủi tay cho rằng mình không có trách nhiệm giải quyết những vụ việc xảy ra trong quá khứ. Là chính quyền kế thừa, họ phải có trách nhiệm với những việc còn tồn tại theo đúng pháp luật, sòng phẳng với lịch sử. Đó là điều phải làm nếu họ còn có ý muốn xây dựng một nhà nước pháp quyền và lấy lại niềm tin của nhân dân. 

Bà Nguyễn Thị Mỹ, phu nhân ông Đặng Kim Giang, bà Lê Hồng Ngọc, phu nhân ông Hoàng Minh Chính, bà Nguyễn Thị Ngọc Lan, phu nhân ông Phạm Viết, người phụ nữ duy nhất bị tù trong vụ này, ông Vũ Thư Hiên, ông Phan Thế Vấn và nhiều nhân chứng khác còn sống trong vụ này hiện đều đã ở tuổi gần đất xa trời. Những nhân chứng cuối cùng rồi cũng sẽ không còn, nhưng ký ức về vụ trấn áp sẽ còn sống mãi với thời gian.

Lịch sử không thể bị tẩy xoá. 

Con cháu những nạn nhân đó dù chỉ là những đứa trẻ khi cha anh bị bắt, chẳng biết “xét lại” là gì, nhưng cũng nếm đủ những khổ cực của cuộc trấn áp tàn bạo nhắm vào thành viên gia đình những người không chịu cúi đầu. Đến nay, họ cũng đã về già nhưng mãi mãi không thể nào quên được những năm tháng đau thương ấy. 

Cho tới nay chúng tôi vẫn còn như thấy trước mắt hình ảnh tướng Đặng Kim Giang, chỉ huy hậu cần chiến dịch Điện Biên Phủ, nằm trong chiếc quan tài hở hoác dưới ngôi nhà tranh dột nát ở ngõ Chùa Liên Phái. Bà vợ ông vừa khóc vừa giã gạch non trộn với cơm nếp, trát kín những kẽ hở của chiếc quan tài ấy. 

Chúng tôi không thể quên hình ảnh ông Vũ Đình Huỳnh, nguyên Bí thư của chủ tịch Hồ Chí Minh, thành viên Việt Nam Cách mạng Đồng chí hội từ năm 1925, trước khi ĐCSVN ra đời, bị công an dùng dây thừng trói giật cánh khuỷu khi còng sắt bập vào cổ tay ứa máu mà không vừa. Khi đó ông đã về hưu được vài năm. 

Chúng tôi không thể quên nấm mồ của ông Phạm Viết, nằm cô quạnh trên sườn đồi heo hút ở cạnh nhà tù Phú Sơn, Thái Nguyên. Ông là người sỹ quan thương binh đã chiến đấu nhiều năm quên mình trong nội thành Hà Nội. Ở tuổi 44, ông lìa đời mà không được có một người thân bên cạnh dù vợ con đã khẩn thiết yêu cầu được chăm sóc ông những ngày cuối đời. 

Chúng tôi mãi mãi không thể quên những gì đã thấy, đã biết, đã ghi nhớ. 

Và nhân đây chúng tôi cũng muốn gửi tới rất nhiều người đã đồng cảm và giúp đỡ chúng tôi trong suốt nửa thế kỷ qua lời cảm ơn chân thành. Sự chia sẻ trong tình người dù âm thầm hay công khai đã giúp chúng tôi có thêm nghị lực sống.

Bản lên tiếng này cũng là một nén hương muộn cho những nạn nhân đã khuất. Nhưng máu thịt của họ, tinh thần của họ vẫn còn đây, trong chúng tôi.

Chúng tôi cũng gửi bản lên tiếng này tới các vị đứng đầu Đảng và Nhà nước để nói rằng những thế hệ nối tiếp của các nạn nhân trong “vụ Xét lại chống Đảng” sẽ còn tiếp tục lên tiếng cho tới khi vụ này được công khai trước toàn dân, cho tới khi lẽ công bằng được lập lại cho những nạn nhân còn sống và đã khuất. 

Trước sau, lịch sử sẽ phán xét một cách công bằng.

Hà Nội, ngày 27.7.2017

Dưới đây là danh sách những nạn nhân còn sống và gia đình cũng như thân nhân các nạn nhân đã khuất cùng ký tên vào bản lên tiếng này. Danh sách này còn kéo dài do không có điều kiện liên hệ trực tiếp.

- Bà Nguyễn Thị Mỹ, phu nhân ông Đặng Kim Giang và gia đình.
- Bà Lê Hồng Ngọc, phu nhân ông Hoàng Minh Chính và gia đình.
- Bà Nguyễn Thị Ngọc Lan, phu nhân ông Phạm Viết và gia đình
- Bà Đinh Thị Bích Đào, phu nhân ông Phùng Văn Mỹ và gia đình. 
- Bà Nguyễn Thị Oanh, phu nhân ông Lưu Động (tên thật là Nguyễn Xuân Canh) và gia đình.
- Ông Vũ Thư Hiên, con trai ông Vũ Đình Huỳnh và gia đình. 
- Ông Phan Thế Vấn và gia đình.
- Ông Trần Đĩnh và gia đình
- Ông Trần Việt Trung, con trai ông Trần Châu và gia đình. 
- Bà Minh Sơn, con gái ông Trần Minh Việt và gia đình
- Nguyễn Thị Giáng Hương, con gái ông Trần Thư và gia đình.
…………………

Nơi gửi :

Gửi tới mọi người Việt Nam và các ông, bà :

- Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam
- Bà Nguyễn Thị Kim Ngân, Chủ tịch Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam
- Ông Trần Đại Quang, Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam, 
- Ông Nguyến Xuân Phúc, Thủ tướng chính phủ nước CHXHCN Việt Nam.

Ngưng khoan dầu có giữ được Trường Sa?

Bùi Quang Vơm (Danlambao) - BBC ngày 24/07 đưa tin Chính phủ Việt Nam yêu cầu REPSOL ngưng khoan dầu và ngừng kế hoạch khai thác dầu tại lô 130-03, Bãi Tư Chính thuộc phạm vi chủ quyền của Việt Nam, vì lý do Trung Quốc đe doạ "sẽ tấn công các căn cứ của Việt Nam tại quần đảo Trường Sa nếu không dừng việc khoan thăm dò".

REPSOL đã chính thức rút giàn khoan, ngưng hoạt động, nhưng nguồn tin "lề phải" cho biết rằng REPSOL tạm ngưng hoạt động vì lý do thời tiết biển Đông không thích hợp, và sẽ quay lại vào tháng 11/2017.

Không có đủ thông tin để có thể khẳng định được điều gì. Nhưng nhìn lại sự việc từ sau khi Tướng Phạm Trường Long đùng đùng bỏ dở chuyến thăm Việt Nam hôm 18/06/2017, theo suy luận thông thường thì khả năng Trung Quốc tấn công Trường Sa là có thật, không phải chỉ là đe doạ.

Phó chủ tịch Quân uỷ, nhân vật thứ hai theo thang bậc chính trị, nhưng là người cao nhất của Quân đội Trung Quốc, nếu phải bỏ về sau khi tuyên bố: "tất cả các hòn đảo tại Trường Sa là của Trung Quốc từ thượng cổ", thì không thể không tin con người này sẽ không làm gì.

Theo BBC, Phạm Trường Long đã khởi hành chuyến công du quân sự sang Phần Lan và Tây Ban Nha từ ngày 12/06/2017 cho đến khi ghé vào Hà Nội ngày 18/06.

Phần Lan là một cường quốc thăm dò và khai thác dầu khí. Tây Ban Nha là nơi có trụ sở của REPSOL, công ty mẹ của Talisman - Việt đang thực hiện hợp đồng với Việt Nam khoan thăm dò và khai thác dầu khí lô 136-03, Bãi Tư Chính.

Báo cáo trước đó của RÉPSOL cho biết đã có kết quả xác định một mỏ dầu và khí lớn, mặc dù mũi khoan chưa đạt tới độ sâu thiết kế.

Chuyến đi của Phạm Trường Long được phỏng đoán về một cuộc thương thảo hợp tác thăm dò hay khai tác dầu khí tại vùng Biển Đông với các công ty Phần Lan và gặp trực tiếp RÉPSOL, để một là mua chuộc REPSOL từ bỏ hợp tác với Việt Nam, hai là đe doạ gây khó khăn để công ty này rút khỏi hợp đồng.

Như vậy, có khả năng ông Phạm đã có tin tức kết quả thăm dò từ trước khi đi.

Có thể khẳng định, chiều ngày 18/06, Phạm Trường Long đã yêu cầu chính phủ Việt Nam ngưng thăm dò và khai thác dầu tại khu vực này, và bị lãnh đạo Việt Nam kiên quyết từ chối. Phạm Trường Long nổi giận, tuyên bố sẽ thu hồi Trường Sa và huỷ chuyến thăm, bỏ về.

Theo báo chí chính thống, buổi chiều ngày 18/06, cuộc đón tiếp của Bộ trưởng Bộ quốc Phòng Việt Nam Ngô Xuân Lịch diễn ra tốt đẹp. Hai bên đã tiến hành hội đàm thân mật và cùng chứng kiến việc ký kết các Hiệp định hợp tác an ninh và đào tạo. Nhưng ông Phạm Trường Long bỏ về ngay trong buổi tối ngày 18/06. Báo đưa tin và ảnh các cuộc gặp lần lượt với Tổng bí thư, Chủ tịch nước và cuối cùng là với Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.

Như vậy có thể thấy rằng chính thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc là người không chấp nhận yêu cầu của ông Phạm, vì nếu chuyện xảy ra hoặc với ông Trọng, hoặc ông Quang, thì cuộc gặp ông Phúc đã có thể không diễn ra. Có thể yêu cầu chỉ được ông Phạm đưa ra trong cuộc gặp với ông Phúc.

Không biết Bộ chính trị đã kịp hội ý chưa. Nhưng xét hành trình của ông Phạm có thể phỏng đoán thế này: Chương trình ông Phạm sang thăm Việt Nam, ký kết một số các hiệp định hợp tác an ninh và đào tạo cán bộ, sau đó tham dự Giao lưu Biên giới hai nước đã có kế hoạch từ trước, vào hai ngày 18-19/06. Nhưng ông Phạm đã lên đường từ ngày 12/06, đi qua Phần Lan và Tây Ban Nha. Ý định yêu cầu Việt Nam ngừng khai thác dầu khí có từ trước, là mục đích chính của chuyến đi, nhưng giấu kín.

Có thể lãnh đạo Việt Nam hoàn toàn bất ngờ. Nhưng cũng có thể quyết tâm khai thác đã được xác định trước và Hà Nội đã lường trước phản ứng của Trung Quốc.

Kết quả thống kê cho biết tỷ lệ tăng trưởng quý I chỉ đạt 5,1%. Chỉ tiêu 6,7% đã đề ra và Quốc hội phê chuẩn đứng trước nguy cơ phá sản, vì những quý tiếp theo buộc phải đạt bình quân từ 7,5% trở lên. Bộ Kế hoạch đầu tư và bộ Công thương thống nhất trình chính phủ và Quốc hội phê chuẩn phương án tăng sản lượng khai thác dầu khí lên 3,5 triệu tấn, hy vọng với đà tăng của giá dầu thế giới, chỉ tiêu 6,7% tăng trưởng cả năm có thể duy trì được, vì nếu điều chỉnh giảm tăng trưởng, sức ép thâm hụt ngân sách và nợ công sẽ không còn khả năng kiểm soát.

Kế hoạch nâng sản lượng khai thác dầu lên khoảng 3,5 triệu tấn, tức là tăng 2 triệu tấn so với sản lượng hiện tại sẽ làm tăng 0,4% GDP, được xây dựng với quyết tâm lớn của lãnh đạo từ đầu tháng tư.

Ổn định xã hội, tức là ổn định của chế độ kết hợp với chủ quyền quốc gia đã đẩy Lãnh đạo Việt Nam lần đầu tiên trong lịch sử quan hệ, dám từ chối yêu cầu của Trung Quốc. Nhưng chống lại Trung Quốc, xung đột là khó tránh khỏi. Cần phải tìm chỗ dựa.

Ông Phúc cần phải đi Mỹ. Ông Phúc bắn tin sẵn sàng đi thăm Mỹ trên Facebook. Ông thứ trưởng Ngoại giao Hà Kim Ngọc đi vận động hành lang từ cuối tháng 3. Và cuối cùng là ông Phạm Bình Minh đi Mỹ đem về giấy mời của tổng thống Trump cho ông Phúc vào 23/04. Nhìn cơ cấu đoàn tuỳ tùng, trong đó ngoài ông Phạm Bình Minh, nhân vật thứ hai là ông Tô Lâm, bộ trưởng Công an, ngồi liền bên trái ông Phúc trong mọi cuộc Toạ đàm, cho thấy, ngoài mục đích trực tiếp là "kiếm tiền", nhiệm vụ quan trọng chính lại là tìm kiếm một đảm bảo an ninh trên biển. Hơn thế, có thể ông Tô Lâm có sứ mệnh truyền đạt với chính Phủ Mỹ một bí mật nào đấy, có quan hệ tới lợi ích của Mỹ.

Nhưng cứ theo những gì trông thấy, thì chuyến đi này thất bại. Ông Trump lạnh nhạt, dửng dưng, miễn cưỡng. Không biết, phía sau, ông Tô Lâm có "kiếm" gì không, nhưng báo chí tuyệt không ồn ào như thường lệ, sau mỗi chuyến xuất ngoại của lãnh đạo.

Và Nhật Bản, có lẽ hiểu nỗi thất vọng này, đã "rộng vòng tay cứu vớt". Ông Phúc mừng như chết đuối vớ được cọc. Chưa có lần nào, ông Phúc có những lời tri âm "có cánh" và cảm động như lần này.

Nhưng Nhật không phải Mỹ và không thể thay thế Mỹ. Nếu có xung đột Việt- Trung, thì Nhật cũng chỉ đứng nhìn, động thủ là rơi vào bẫy của Trung Quốc, Senkaku sẽ mất trắng.

Còn phía Trung Quốc, chắc chắn Phạm Trường Long tìm cách dằn mặt Việt Nam, để trả hận. Nổi giận và bỏ dở chuyến đi là một thất bại, xấu mặt thiên triều, nhưng Hà Nội đã hỗn xược, đã dám vuốt râu hùm.

Tuy vậy, muốn trị được Hà Nội, phải cô lập nó. Trước hết là lôi Mỹ ra khỏi cuộc chơi. Ngày 4/7, đúng ngày Quốc khánh Mỹ, Bắc Hàn thử tên lửa đạn đạo có tầm bắn đạt tới 6000 km, chạm Alaska và tuyên bố sẵn sàng tặng cho Mỹ nhiều "món quà bất ngờ". Tiếp tục, những ngày gần đây, tình báo Mỹ phát hiện "những di chuyển cho thấy có khả năng Bắc Triều tiên lại chuẩn bị phóng tên lửa".

Đặc biệt những vụ tranh cãi ồn ào khác thường về các chuyện bê bối khác nhau đe doạ chiếc ghế tổng thống của Trump, gây hoang mang dư luận và tạo ra nguy cơ làm tê liệt hoàn toàn khả năng phản ứng với tình hình thế giới của Trump. Khớp với mong muốn của Bắc Kinh.

Ngày 8/6, Trung quốc cho quân đội đổ bê tông làm đường tại biên giới ba nước, chung với Buthan và Ấn Độ. Gây căng thẳng biên giới với Ấn Độ, Trung Quốc tăng cường quân đội, huy động thiết bị tới biên giới và tuyên bố chuẩn bị chiến tranh tổng lực. Ấn Độ phải tăng từ 400 lên 2500 quân và huy động cả hải quân và không quân chuẩn bị cho chiến tranh. Ấn Độ là một đối tác quan trọng của Việt Nam trên Biển Đông.

Ngày 21/07, Trung Quốc tập trận "Phối hợp trên biển - 2017" chung với Nga tại biển Ban tích. Nga vốn có những ký ức về đóng góp cho thắng lợi của Việt Nam trong các cuộc chiến chống cả Mỹ và Trung Quốc.

Trong suốt thời gian từ 12/07, Trung Quốc đưa rất nhiều tầu chiến và tàu đánh cá tới khu vực Trường Sa. Trang Facebook của nhà báo Huy Đức đưa con số 200, còn trên trang của Thuỳ Trang Nguyễn con số đó là 400. Không xác định được chính xác con số nào, nhưng thông tin "có rất đông tàu Trung Quốc được huy động tới quanh khu vực Trường Sa" là xác thực. Thời báo Hoàn Cầu không thừa nhận nhưng không bác bỏ.

Chỉ một mồi lửa là cuộc chiến biển Đông có thể nổ ra. Tên lửa hành trình mang đầu hạt nhân sẽ được phóng từ căn cứ tên lửa Quế Lâm.Với một chiều dài 600 m, rộng chưa tới 300 m, chỉ một quả tên lửa có sức phá hạt nhân đủ để nhanh chóng san phẳng Trường Sa Lớn, thủ phủ của huyện đảo. Và ít nhất 200 con tầu đang áp sát sẽ bao vây và đổ bộ lên đảo đã chỉ còn là bụi. Chỉ nửa ngày, Trường Sa lớn lọt hoàn toàn vào tay Trung Quốc.

Chống lại được loại tên lửa hành trình này, chỉ có hệ thống phòng thủ tên lửa giai đoạn cuối, THAAD, của Mỹ. Nhưng theo luật Mỹ, THAAD chỉ được phép lắp đặt trên đất Mỹ và lãnh thổ các quốc gia đồng minh có Hiệp ước với Mỹ.

Khi không còn Trường Sa lớn, chủ quyền của Việt Nam với toàn bộ 28 thực thể còn lại trở thành vô nghĩa.

Trước một nguy cơ mất đảo, mới thấy Việt Nam hoàn toàn cô độc. Nhật không đủ sức. Ấn Độ đang tự lo thân chưa xong. Nga không còn như thời Liên Xô, lại đang cần Trung Quốc để chống lại thế giới. Với châu Âu, thì một Việt Nam độc đảng phản nhân quyền hay một Việt Nam sụp đổ dưới tay Trung Cộng chả khác gì nhiều. Mỹ thì ông Trump từng nói: "tôi là người ngay thẳng và không ưa những kẻ "2 lưỡi"; những tay lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam thậm chí còn có 3-4 lưỡi...
Không có TPP gì cả, không có tạo điều kiện hay viện trợ gì cả , và không có cho nhập khẩu hưởng lợi từ Mỹ nữa... Và nếu họ còn chơi trò "Lợi Dụng" nữa thì Chúng ta nên rút quân khỏi Biển Đông... để cho "Anh Em chúng nó xé xác nhau".

Ngày 10/07, Trung Quốc đưa ra điều kiện, «nếu không ngưng khai thác sẽ tấn công các căn cứ tại Trường Sa",

Ngày 18/07, "đồng chí Phăn-khăm Vị-pha-văn, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư Đảng Nhân dân Cách mạng Lào, Phó Chủ tịch nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Lào thay mặt đảng và nhà nước Lào trao tặng Huân chương Vàng quốc gia và Huân chương Tự do hạng nhất cho Lãnh đạo cấp cao của Đảng, Quốc hội, Nhà nước và Chính phủ Việt Nam".

Ngày 19/07, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thăm Vương quốc Cămpuchia và ra tuyên bố chung nhấn mạnh, "trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng không để bất cứ lực lượng chính trị, quân sự nào sử dụng lãnh thổ nước này để đe dọa đến an ninh nước kia".

Có thể thấy một hiện tượng lạ , là chưa bao giờ một tuyên bố chung ngoại giao lại được ghi rõ: "làm bằng ba thứ tiếng: tiếng Việt, tiếng Khmer và tiếng Anh, mỗi tiếng hai bản và các bản đều có giá trị như nhau". Nó giống một bản Hợp đồng kinh tế. Có phải vì bản tính lá mặt lá trái của lãnh đạo Cămpuchia, hay ông Trọng đề phòng một chính phủ mới của phe đối lập chống Việt sắp giành quyền chính phủ?

Ngay trong ngày 24/07, thủ thướng Nguyễn Xuân Phúc đích thân thị sát, "thăm" và làm việc với lãnh đạo của Formosa giống như một cuộc trấn áp tại chỗ. Ai có thể biết, cùng đi với ông có bao nhiêu mật vụ?

Hà Nội đã đề phòng Trung Quốc từ phía Lào và Cămpuchia. Hà Nội sợ rằng chính người Trung Quốc mới là chủ nhân của Formosa.

Việt Nam đơn độc. Việt Nam không có chỗ dựa nào khi nguy khốn. Đó là một sự thật cay đắng. Việt Nam không có bạn, mặc dù từ hai chục năm nay, đảng cộng sản thực thi chính sách làm bạn với tất cả? Tất cả đều là bạn, nên khi cần một người bạn thì không có ai cả. Aicũng nghĩ, "hắn đâu có thiếu bạn"!

Chính sách "Chế độ trên hết" chứ không phải "Dân tộc trên hết" là nguyên nhân của sự cô độc này.

Nếu tai qua nạn khỏi, thì bằng quyết định ngừng thăm dò và khai thác dầu, lần thứ hai, Hà Nội thoát chết.

Lần trước, khi Trung Quốc bắn hạ chiếc máy bay SU-30MK2 ngày 14/06/2016, rồi ngay sau đó bắn hạ tiếp chiếc CASA 212, hai chiếc máy bay thuộc loại hiện đại nhất của không quân Việt Nam, Hà Nội đã nhanh chóng khẳng định là rủi ro kỹ thuật, cố tình kêu gọi sự giúp đỡ của Trung Quốc. Bằng cách đó, Hà Nội đã vô hiệu hoá âm mưu khiêu khích của Trung Quốc, tránh cho một cuộc chiến xảy ra khi Hạm đội hải quân Trung Quốc còn đang tập trận bắn đạn thật tại sát phía đông Nam Trường Sa.

Quyết định ngưng khai thác dầu là cách rút củi ra khỏi bếp lửa. Phạm Trường Long không còn lý do để "trừng phạt". Nhưng sau đấy, tiếp đến là gì?

Là hợp tác khai thác? Hợp tác sẽ không có chiến tranh lập tức. Nhưng hợp tác khai thác là thừa nhận chủ quyền của Trung Quốc ngay tại khu cực thuộc chủ quyền không thể chối cãi của Việt Nam, biến đường 9 đoạn thành ranh giới hợp pháp.

Hợp tác khai thác là liên doanh, nghĩa là ăn chia theo tỷ lệ góp vốn và tỷ lệ sản lượng khai thác. Trung Quốc nhiều tiền. Trung Quốc có nhiều thiết bị có ưu thế công nghệ. Như vậy, liên doanh, thực ra là trao quyền khai thác cho Trung Quốc, từ chỗ chủ quyền quyết địnhbiến thành một bộ phận ăn theo, phụ thuộc.

Nhưng âm mưu thâm độc lại nằm ở chỗ khi đã chấp nhận hợp tác, quyền chủ quyền là ngang bằng, đường chín đoạn được mặc nhiên thừa nhận. Trung Quốc sẽ âm thầm thu hồi tất cả các thực thể đang còn thuộc về Việt Nam, từng cái một cho đến hết.

Rõ ràng bài toán này chỉ có một lời giải: Không có hợp tác khai thác, nhưng không thể để xảy ra chiến tranh. Nếu Việt Nam cô độc như hiện nay, không hợp tác, thì hoặc không có khai thác, hoặc sẽ có chiến tranh. Dù có mỏ dầu khí dưới đáy biển, cũng coi như không có. Như vậy, rút lại là: Không hợp tác và không cô độc.

Liên minh với Mỹ, trở thành đồng minh có hiệp ước với Mỹ là con đường duy nhất phải chọn vào lúc này, để không cô độc. Đảng cộng sản sẽ không mất gì, không tốn kém gì. Tất cả sẽ được giải thoát cùng một lúc. Quy chế kinh tế thị trường lập tức được thừa nhận. Hiệp định tự do thương mại song phương Việt Mỹ lập tức được ký kết, hàng nhập khẩu vào Mỹ của Việt Nam sẽ lập tức không còn quota. Tín dụng với Ngân hàng thế giới và Quỹ tiền tệ quốc tế sẽ không còn bị giới hạn...

Cái duy nhất bị mất là chế độ độc đảng phi dân chủ. Muốn cầm quyền đảng cộng sản phải cạnh tranh năng lực quản trị và đạo đức nhân cách với các đảng phái chính trị khác, không phải tự nhiên cầm quyền theo điều 4 hiến pháp như hiện nay.

27/07/2017

Powered By Blogger