Wednesday, January 18, 2017

Cọp giấy & Rồng lộn

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến (Danlambao) – Tuy bề ngoài có vẻ rất vẻ hùng mạnh nhưng Mỹ chỉ là một con cọp giấy. Mao Trạch Đông (1956) 

Có bữa - bên bàn nhậu - tôi nghe một cha nói (y như thiệt) rằng hồi năm 1941 Nhà Nước Thuộc Địa trao tặng giải thưởng và cấp bằng tưởng lục cho một người dân Việt vì đã chế ra cái đèn dầu Hoa Kỳ rất tiện dụng, và hiện vẫn còn được lưu dụng ở nhiều nơi (*).

Cùng thời điểm này, chính xác là vào ngày 7 tháng 12 năm 1941, xẩy ra vụ Trân Châu Cảng:

“Cuộc tấn công bao gồm hai đợt không kích với tổng cộng 353 máy bay xuất phát từ 6 tàu sân bay Nhật Bản. Trận tấn công đã đánh chìm 4 thiết giáp hạm Hoa Kỳ (2 chiếc trong số đó sau này được vớt lên và đưa trở lại hoạt động), và gây hư hỏng cho 4 chiếc khác. Quân Nhật còn đánh chìm hoặc phá hoại 3 tàu tuần dương, 3 tàu khu trục và 1 tàu thả mìn, phá hủy 188 máy bay....”

Những hàng không mẫu hạm xử dụng trong trận Pearl Habor đều được người Nhật làm vào hồi đầu thế kỷ XX: Kaga: hạ thuỷ ngày 17 tháng 11 năm 1921. Akagi: hạ thuỷ vào ngày 22 tháng 4 năm 1925...

Kaga: Ảnh: wikipedia

Gần trăm năm sau, vào ngày 12 tháng 8 năm 2011, Tân Hoa Xã mới hớn hở loan tin chiếc tầu sân bay (Liêu Ninh) đầu tiên của nước Tầu đã được cho ra biển để chạy thử coi chơi: “China had sent its first aircraft carrier to sea for a trial.” 

Món đồ chơi rất cũ, và cũng rất mắc tiền này – buồn thay – đã không mang lại cho người dân Trung Hoa chút vui thú hay vinh dự nào cả: 


Sự thực (trần trụi) trong mắt ai thì cũng vậy thôi:

Nhìn tàu sân bay CV-16 Liêu Ninh của hải quân Trung Quốc hiện nay, không ai nghĩ rằng có một thời nó không khác gì một “con tàu đắm”, hay nói cách khác là như một “đống sắt vụn”rỉ sét, được nước này mua về từ Ukraine với mục đích bên ngoài là làm “sòng bạc nổi”.

Khi đó, trên mạng Trung Quốc đã đăng tải hình ảnh tàu sân bay Varyag của Liên Xô (tiền thân của tàu sân bay Liêu Ninh) trong quá trình được các tàu kéo về nước với lời bình luận là “tuy thân thể loang lổ vết tích rỉ sét, nhưng vẫn rất uy phong”.

Khi mới kéo về, tiền thân của Liêu Ninh là tàu khu trục chở máy bay Varyag trông như đống sắt vụn. Toàn bộ phần thân dưới ngập trong nước của con tàu bị đóng hà, rong rêu bao phủ, phần thân trên hoen rỉ trông như một con tàu đắm vừa được trục vớt.

Sau quá trình đánh hà, cạo rỉ, tẩy rửa và làm sạch, trông con tàu đã bớt tồi tệ hơn nhưng trên thân vẫn còn những vết rỉ sét, mặt dưới mũi tàu vẫn còn phù hiệu của hải quân Liên Xô.

Sau khi làm sạch thân tàu, người Trung Quốc đã lắp đặt giàn giáo, chia ô trên thân tàu để tu sửa, gia cố và cải tạo phần khung thân tàu. Sau đó, tiến hành sơn sửa để trông ra dáng một con tàu sân bay…

Liêu Ninh. Ảnh: worldwarships

Sao mà “thảm thiết” dữ vậy, Trời. Đọc mà muốn ứa nước mắt luôn!

Tuy thế, Hoàn Cầu Thời Báo vẫn không ngớt xưng tụng và biến khối “đồng nát” này thành “đội mẫu hạm” có thể đe dọa an ninh thế giới: “Chẳng sớm thì muộn, hạm đội Trung Quốc sẽ ra đến tận phía đông Thái Bình Dương. Khi đến ngày mà hạm đội mẫu hạm của Trung Quốc xuất hiện ở ngoài khơi nước Mỹ, ngày đó Mỹ sẽ phải suy nghĩ về vấn đề luật lệ hàng hải (theo cách Mỹ).”

Lời nói chẳng mất tiền mua. Giới truyền thông quốc doanh đã lựa lời mà nói như thế (cho người dân Trung Hoa đỡ sót tiền đóng thuế) là “phải” lắm, và nếu chỉ có thế thôi thì cũng chả sao nhưng nhà nước Trung Cộng đã đi xa hơn thế – theo VOA, nghe được vào hôm 4 tháng 1 năm 2017: 

Hàng không mẫu hạm Liêu Ninh thử vũ khí ở Biển Đông... Hải quân Trung Quốc cho biết có nhiều chiến đấu cơ J-15 và trực thăng tham gia tập trận cùng cùng với hàng không mẫu hạm Liêu Ninh ở Biển Đông.

Đây là lần đầu tiên hàng không mẫu hạm Liêu Ninh cùng với đội tàu hộ tống đi qua eo biển Miyako của Nhật Bản và vòng sang vùng biển phía đông và nam Đài Loan trước khi hướng về tỉnh Hải Nam của Trung Quốc.

Bộ trưởng Quốc phòng Đài Loan sau đó cảnh báo rằng “mối đe dọa từ kẻ thù đang gia tăng từng ngày”.

Thoạt nghe cứ như là Biển Đông sắp dậy sóng đến nơi nhưng tôi lắng nghe thì chỉ cảm thấy hơi có chút “lăn tăn” ở trong lòng. Coi:

Ngày 12 tháng 7 năm 1941, gần bốn trăm chiến đấu cơ của Nhật Bản đã làm rung chuyển bầu trời Trân Châu Cảng. Cả trăm năm sau, hôm 2 tháng 1 năm 2017 – theo RFI – mới có vài cái J15 mới đang “tập” cất cánh và hạ cánh trên một cái tầu sân bay (cổ lỗ và duy nhất) thì chiến tranh xẩy ra sao nổi, ngoài cuộc chiến (bằng mồm) của Trung Cộng?

Vẫn theo RFI

“Trong một tín hiệu rõ ràng là nhằm mục tiêu thị uy, bộ Ngoại Giao Trung Quốc vào hôm nay 04/01/2017 đã loan báo là tiểu hạm đội tàu sân bay duy nhất của họ đã tiến hành thứ nghiệm vũ khí và trang thiết bị nhân cuộc tập trận đang diễn ra tại Biển Đông.”

Ủa, chớ con rồng giấy Trung Hoa đang lồng lộn để “thị uy” với ai – vậy cà? 

Theo Reuters, ngân sách quân sự của Trung Cộng năm 2016 không nhiều nhặn gì cho lắm (135.39 tỷ Mỹ Kim) chỉ bằng khoảng một phần tư của Hoa Kỳ vào cùng thời điểm. Đã ít rồi mà phần lớn lại chi cho việc trị an, nghĩa là để “đối phó” với... hơn một tỉ người Tầu, chứ không phải để lo chuyện quốc phòng.

Thảo nào mà Liêu Ninh chỉ dám xuất hiện khi các hàng không mẫu hạm của Hoa Kỳ vắng bóng ở Biển Đông. Riêng sự kiện này cũng đã đủ cho những quốc gia trong vùng “không đánh giá cao” sức mạnh của hải quân Trung Cộng. Riêng dân Nhật Bản, có lẽ, đều nhìn cái tầu sân bay (lạc hậu) của Tầu với ít nhiều ái ngại và... thương hại!

Ngư dân chuẩn bị ra khơi. Ảnh: André Menras

Rốt lại thì hàng không mẫu hạm Liêu Ninh – xem ra – đã chả hù doạ được ai, ngoài đám ngư phủ Việt Nam. Với những ngư dân không tất sắt cầm tay này thì trước khi ra khơi họ chỉ còn cách khấn vái đất trời thôi, chớ có mong gì vào cái lực lượng hải quân (chỉ dám bám bờ) ở đất nước mình.

Nhà sử học Trần Đức Anh Sơn (Phó Viện Trưởng, Viện Nghiên Cứu Phát Triển Kinh Tế - Xã Hội Đà Nẵng) khẳng định: “… Hà Nội vẫn còn duy trì quan hệ mạnh mẽ về ý thức hệ, và rất sợ phản ứng dữ dội của Bắc Kinh, sợ bị trả đũa về kinh tế. Việt Nam quá bị lệ thuộc vào Trung Quốc.”

Có bữa, cũng bên bàn nhậu, tôi nghe nhà văn Vũ Thư Hiên tâm sự: “Ngày trước, mỗi khi đài khí tượng Bắc Kinh báo mưa là ở Hà Nội – không ít kẻ – đã vội vã ô dù. Với truyền thống khiếp nhược này thì giới lãnh đạo ở Trung Nam Hải chỉ cần ho (mạnh) thôi cũng đủ khiến nhiều thằng són đái. Cần gì phải mang đến tầu sân bay ra “khoe” làm chi cho chúng nó khi. 



(*) Sự thực, cha đẻ cái đèn dầu Hoa Kỳ là một người Ba Lan – ông Ignacy Łukasiewicz. Cho đến nay – có lẽ – thành tích duy nhất của Việt Nam trong lãnh vực phát minh hay sáng chế là ... đôi dép lốp, dùng để vượt Trường Sơn hay đi vào vũ trụ.

Đảng cộng sản chuyên nghề lường gạt làm sao hòa hợp hòa giải

Lê Hải Lăng (Danlambao) - Vì tiền đồ chung của dân tộc cũng như trách nhiệm và lương tâm của một người Việt thuộc thế hệ già. Tôi xin mạo muội góp tiếng nói bằng đề tài nêu trên, để nếu có thể bạn đọc mọi khuynh hướng cùng góp bàn tay bằng cách này hay cách khác tìm phương kế giải thể cái hồ cá Trung cộng nuôi dưỡng bằng điệp khúc 4 tốt 16 chữ vàng. Đây là cái dấu triện son ký hợp đồng hai đảng anh em thắm thiết vì núi liền sông, nhưng con rồng giấy Châu Á để lộ cái dã tâm thôn tính kiểu Tây Tạng, Tân Cương.

CS là loại người không có nhân tính. Tay của chúng giật cướp đồ ăn như khỉ. Chân chúng rình rập săn nai như cọp. Miệng của chúng hót như con vẹt. Bộ óc của chúng chằng chịt sâu bọ lúc nhúc. Chúng biến thái thiên hình vạn trạng trong bảy mươi năm qua. Khi CS vào chiếm đóng một ngôi làng. Người dân sợ quá vội đem gạo khoai dâng hiến. CS từ chối viện lý do là tới đây để bảo vệ dân. CS bung quân đi xin dân lá khoai lang khô để luộc ăn. Thế là cả làng khen thầm bộ đội thật là hy sinh hết chỗ chê. Tạm lấy được lòng dân. CS bày ra cuộc họp quyên tiền kêu nhân dân ủng hộ. CS đưa ra vài ba người bần cùng làm cò mồi đóng góp của tiền cho cái “cách mạng.” Có khi cán ngố làm một cuộc so sánh người nghèo khó mà dám ủng hộ hết mình như vậy thì kẻ giàu có tính sao. Thế rồi người có tiền theo nhau mà ghi tên ủng hộ. Một phần là sợ, một phần là đóng kịch để gia sản khỏi bị tịch thu. Khi CS hoàn toàn kiểm soát vùng trú quân. CS có đủ danh sách để đi thâu thuế, thực ra là đi tịch thu ăn cướp. Dân làng không những mất hết tài sản, mà còn bị CS kéo đi một số người gồng gánh tải vận hàng hóa cho chúng.

Trò chơi thâm hiểm này đảng cộng thay phiên nhau tiếp tục. Khi Bộ chính trị thiết lập cái MTGPMN thì dụ dỗ số trí thức tham quyền ra hợp tác lập chính phủ lâm thời. Đồng thời cài cán bộ nằm vùng trong cơ cấu chính phủ và các cơ quan dân sự quân sự miền Nam. Đứng đằng sau các tổ chức, phong trào mang danh tôn giáo, cổ xúy thanh niên sinh viên học sinh xuống đường biểu tình phá rối CS lồng người nằm vùng hoạt động từ chiến dịch nhà báo vác bị ăn mày cho tới phong trào chống tham nhũng, đòi cải thiện chế độ lao tù v.v…

Khi CS nuốt trọn miền Nam. Việc đầu tiên là trả thù, tiêu diệt bằng mọi hình thức như đày dân đi vùng khỉ ho cò gáy kinh tế mới. Như dồn quân cán chính chế độ cũ đi tù. Rồi giải tán cái MTGPMN không kèn không trống, đá văng phần đông những người đã từng quấy phá chính quyền miền Nam làm tay sai cho chúng trước tháng 4/75.

Lấy chính sách bóp nghẹt kinh tế để dể bề kiểm soát hóa mọi tầng lớp. Lấy độc đoán độc tài làm cơ bản để hoạch định đường lối chính trị cho đảng tiến lên cái xã hội chủ nghĩa mù quáng, không tưởng.

Con đường mang tên em "Hòa giải hòa hợp dân tộc" như Trương như Tảng năm 76 qua sống lưu vong ở Pháp đã hối hận là không vâng lời cha dạy mà đi theo lời dụ dỗ CS. Như Dương Quỳnh Hoa nói:

“Trong chiến tranh, chúng tôi sống gần nhân dân, sống trong lòng nhân dân. Ngày nay, khi quyền lực nằm an toàn trong tay rồi, đảng đã xem nhân dân như là một kẻ thù tiềm ẩn”.

Đoàn văn Toại viết: “Sau khi Sài Gòn thất thủ, rất nhiều nhà trí thức tiến bộ cũng như nhiều nhà lãnh đạo các phong trào phản chiến trước đây đều tin rằng chính quyền mới sẽ đem lại dân chủ và tự do thay cho sự thống trị của ngoại bang. Họ tin rằng chính quyền mới sẽ đeo đuổi các quyền lợi tốt nhất cho nhân dân. Sẽ giữ đúng lời hứa của chính họ về chính sách hòa giải dân tộc, không có sự trả thù. Phủi sạch những hứa hẹn, nhà cầm quyền cộng sản đã bắt giam hàng trăm ngàn người ‒ không chỉ những người đã cộng tác với chế độ Thiệu mà cả những người khác, bao gồm các vị lãnh đạo tôn giáo và các cựu thành viên MTDTGPMN”. 

Từ khi CS ôm trọn giải đất hình chữ S, CS đã ca hàng trăm ngàn bài “không”với dân chúng trong lúc nói chuyện hòa giải “Cách mạng khoan hồng”:

- Không được tàng trữ sách vở gọi là “tàn dư Mỹ Ngụy”. Đảng tha hồ tịch thu chiến lợi phẩm văn hóa để thắp lửa đốt cho sướng tay.

- Không được làm tư sản mại bản. Chỉ có đảng mới đủ trọn quyền kiểm kê tịch thu tài sản, cái thì chở về Bắc Bộ Phủ, cái thì để đảng viên chiếm hữu làm của riêng. Đuổi dân ra khỏi thành phố rồi đưa cán bộ và gia đình từ bắc vào đóng chốt trú ngụ.

- Không được buôn bán, làm kinh tế riêng rẽ. Đảng đã có cách bắt sắp hàng dài từ sáng tới tối để mua một ký gạo hay một mét vải.

- Không được vượt biên tự túc. Bắt được là bị bắn bỏ tại chỗ, đã có đảng đưa công an thâu vàng bạc nhà giàu để cho đi chính thức.

- Không được ăn cơm. Đảng đã có hợp tác xã phân phối bo bo, khoai, sắn.

- Không được mặc áo màu xanh có chữ Trường Sa, Hoàng Sa. Mặc vào sẽ bị sổ mũi “nhạy cảm” chướng khí Bắc phương.

- Nhà báo, cán bộ lão thành không được xuống đường biểu tình yêu nước lở bị bắt đảng không có lý do gì để bịp thiên hạ đành chơi bài trốn thuế rán chịu cơm đầm gạo bới đi bóc lịch. Đảng chơi bẩn ngay cả lúc làm đám táng.

- Người dân mất đất không có quyền đòi đền bù thỏa đáng. Một số người đã có thời kỳ làm mẹ nuôi chiến sĩ, được huy chương ban khen thì hy sinh thêm khoảnh đất để đảng viên địa phương phát triển giòng họ làm ăn đều lợi lộc đôi bên. Người mất đất không có nơi trồng trọt, có đảng bao bọc mối lái con cái đi phương xa làm đĩ để tiến nhanh tiến mạnh.

- Cha, cố không có quyền hành đạo. Nhưng đảng chấp nhận cho quyền hành lạc. Linh mục Nguyễn Ngọc Lan bỏ Chúa theo đảng, đi lấy vợ, khi chết cũng đã hưởng mùi máu dê rồi. Cha Phan Khắc Từ phá hoại đức tin con chiên nhà thờ, tự chiếm đoạt tài sản của giáo xứ Vườn Xoài làm của riêng.

-Thầy tu không có quyền ở chùa tụng kinh niệm Phật. Đảng đã tuyển lựa đám đầu đường xó chợ đem đi huấn luyện làm bậc chân tu trãi khắp các chùa chiền quốc doanh rồi. Các nhà sư tu kháp vừa mặc áo cà sa vừa uống rượu ăn thịt chó với lại chửi thề văng tục mới đúng là đảng thầy sao đảng trò vậy chứ. Thầy tu làm Đại biểu Quốc hội hô hào xây dựng quân đội mạnh phát triển vũ khí giết người hàng loạt như Triều Tiên.

- Các đảng viên về hưu già hay hưu non không có quyền nhóm họp, lập câu lạc bộ kháng chiến thế này thế kia. Lở họp rồi đảng có danh sách đen, nhớ lúc chết xin đảng viết trước cho tờ phúng điếu chắc ăn, không thì người đi dự mang họa vào thân, cả gia đình dần dà sạt nghiệp trong bàn tay trả thù ba đời của đảng. Các vị tướng về hưu ký tên trong Kiến nghị 61 cũng bị tới nhà hăm dọa qua trò hỏi thăm sức khỏe đòi phải rút tên.

- Báo chí không được đi lề bên trái. Tám trăm cỗ xe ngựa chữ nghĩa chạy lui chạy tới trong tay một Tổng biên tập “thắng lới lớn, đạt chỉ tiêu 100%” 67 đài phát thanh hết moi móc đời tư Công Phượng lại ăn có Công Lý. Bốn mươi ngàn đội ngũ nhà báo không được cái ân huệ làm ý trung nhân hòa giải lấy ý kiến của nông dân Dương Nội bị xử oan, dù chỉ là một hàng chữ nhỏ so với cả trang báo bưng bô cái đít đỏ ngầu... bẩn đi sứ. Đảng nhét vào mồm củ khoai thì khoan khoái hát “Con cá nó sống vì nước”. Đảng ị ra giữa đường làm ô uế bảo thơm thì viết rằng thơm. Đã đi lề bên phải tên nào muốn húp cháo rùa hồ Hoàn Kiếm thì cứ chê là thúi. Phải chi lúc này mà có phong trào ký giả ăn mày xuống đường như trước 75 thì lề bên trái có bước chân người xuôi ngược cũng đỡ xấu mặt lớp trí thức bước trên con đường xa lộ thông tin kỷ nguyên mới.

- Đối với người vượt biển. Không được dựng tường, đền kỷ niệm thuyền nhân đã bỏ mình trên biển cả. Đảng đã có cách liên hệ với Mã Lai, Nam Dương để đục phá những di tích như thế. Đảng đã kêu gọi hòa giải một chiều không chịu nghe thì rán chịu.

- Ngư dân không có quyền ra hải phận của mình để đánh cá. Nước “lạ” đã ra thông báo cấm rồi. Đói quá mà đi lén bị “tàu lạ” đục hay bị “hải tặc lạ” bắt đòi tiền chuộc rán giữ thân. Người phát ngôn đã không dám kêu đích danh tên kia mà làm sao đảng dám ra tay cứu độ ghe thuyền bị chìm. Ngư dân tha hồ ngồi nhà gãi giái buồn trông bãi biển chiều hôm.

- Không được tụ họp đòi độc lập-tự do-hạnh phúc. Ba món ăn chơi này đảng đã xào nấu hàng ngày trên giấy tờ, đơn trương hành chánh do nhà nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa phân phát rồi. Có người làm phận dân oan mất đất mất nhà đứng trước sở dân nguyện, thanh tra nộp đơn không ai nhận, lở vô nhà vệ sinh thiếu giấy kẹt quá mà trong tay sẵn tờ khiếu kiện nhà đất cả mấy chục năm, đành lòng xé làm tư xài đỡ.

- Không được quyền tham lam, cướp hốt, giả dối, xảo trá, lừa bịp, phản bội… Những món này thuộc đảng và nhà nước quản lý. Ai xâm phạm sẽ bị Điều 88 còng gông cho mà trắng mắt ra.

Sau đây là những cái "được" của đảng CSVN khi ra chiêu bài hoà giả dân tộc:

- Được tự do mạnh quan nào quan ấy cướp đất nông dân giành giật công điền công thổ.

- Được tự tiện lấn cướp đất dân hết dãy Trường Sơn Đông em đi đến Trường Sơn Tây anh tới.

- Được tự ý cấu kết ăn chia nhà đầu tư để hợp thức hoá đánh cướp tài sản.

- Được có quyền ăn cắp công qủy. Được mạnh quan lớn quan nhỏ chia vùng dùng quyền hành tham nhũng. Được giở trò bị vô tù, khi ra tù lại được trở thành kẻ lương thiện. Được ăn của dân không chừa một thứ gì về hưu hết quyền hành thao túng lại phê phán hệ thống để phủi tay rửa tội.

- Được mang bị đi Mỹ, Âu, Úc xin ăn. Được người Việt tỵ nạn đón tiếp nồng hậu bằng cách che mặt vào cửa sau. Được báo chí nhà nước “hồ hởi” bịp dân trong nước bằng cách gom nhân viên gia đình tòa đại sứ trong hội trường khách sạn để chụp hình, rồi lên báo đài ca tụng là chủ tịch, thủ tướng đi mô cũng có người Việt hải ngoại nhớ về cội nguồn đón tiếp long trọng.

- Được tha hồ ăn trốc ngồi trên. Được ngang nhiên trở thành tư bản đỏ, được tự do vơ vét tài nguyên đất nước. Được nối cầu cho Bắc tặc thuê rừng dài hạn, dâng Bản Giốc, đóng lại cọc biên giới lùi dần về Hà Nội, chia phần vịnh Bắc bộ cho giặc phương bắc khai thác. Đi đêm bán đảo rồi giả vờ chống bằng mồm qua cái loa Phát ngôn viên ngoại giao “cực lực phản đối” rồi ngoan ngoãn làm đứa con hoang trở về với cha mẹ.

- Được đua nhau đưa con cháu qua Mỹ du học để tiếp nối cha anh vô Nam chống Mỹ cứu nước, đánh cho “Mỹ cút Ngụy nhào”. Được tránh đi du học Bắc Hàn, Cu Ba sợ con cái phải bị cởi trâu ra bãi mía, sợ con phải ăn cá lòng tong Bình Nhưỡng mắc nghẹn chất nguyên tử chết người. Được đi trị bệnh ở Mỹ như Trưởng ban nội chính Trung ương Nguyễn Bá Thanh để tờ báo Nhân dân lại viết bài miệt thị xã hội Mỹ nghèo đói.

- Được ở nhà cao cổng kín tường hoa. Được làm chủ nhiều cơ sở thương mại, đồn điền… Được há mồm vòi vĩnh "Việt Kiều yêu nước", "khúc ruột ngàn dặm" gửi tiền về xây dựng quê hương mà chỉ cách mấy chục năm về trước đoàn này lớp nọ vượt Trường Sơn đánh tư bản miền Nam cho tan nát, chụp mũ đội nón lên đầu dân chạy tỵ nạn là trộm cướp ma cô đĩ điếm.
 
- Được Chủ tịch nước ra hải ngoại mời mọc gái nước tôi đẹp lắm. Cho nên các tổ chức buôn người trong đảng tha hồ mà lập công ty này, hội kín kia để dụ dỗ gái tơ đưa đi nước ngoài làm điếm, làm vợ cho người già bằng tuổi cha, tuổi ông nội. Điển hình là 118 cô gái cởi truồng để được chọn vợ.

- Được Tổng bí thư nhìn giàn khoan HD 981 cắm cọc trong lòng quê hương mà nói: “Tình hình biển Đông không có gì là mới”. Khi Mỹ ra Nghị quyết gây áp lực nào đó giàn khoan bò đi chỗ khác chơi. Được TBT leo lẻo: “Chúng ta đã thắng lới lớn”

- Được Thủ tướng đi Ấn Độ vô chùa chắp tay lạy Phật trong lúc đã từng ký bao nhiêu cái Nghị định, đưa bao nhiêu cái Tuyên giáo vào chùa làm đạo tặc phá hoại Phật Giáo chính thống.

Cái chiêu hòa giải dùng cái loa báo Nhân Dân đánh tới chết những người ra khỏi nhà tù nhỏ như Ls Lê Công Định. Hoà hợp mà không cho ai có suy nghĩ khác cái “tâm tư” của đảng. Xin xem bài “Thư ngỏ gởi người khuất mặt khuất mày”  như Phạm Thanh Nghiên bị côn an tác hại: http://www. rfa. org/vietnamese/in_depth/blogger-pham-thanh-nghien-harassed-by-police-ha-10252014082633. html
Người chết rồi cũng không được hoà hợp phúng điếu như vụ LS Trần Lâm qua đời: http://danlambaovn. blogspot. com/2014/11/khan-bao-cong-sach-nhieu-nguoi-toi-du. html

Cũng giống như một mặt kêu cứu Mỹ về chuyện Biển Đông, mặt khác báo đảng lại cuốc lỗ thật sâu bằng cách đăng những bài báo đào lại vết thương chiến tranh. Báo Quân đội nhân dân cũng tay súng nhảy vào đánh người cựu lính Đầm Vươn mà Đại tá Ca Hải Phòng đòi dựng phim. Bóp cò súng vào đầu dân đấu tranh giữ đất, nhưng treo súng lên vai nhìn hải tặc Trung cộng cướp giết ngư dân Lý Sơn, Thanh Hóa... Có sung sướng gì không khi cái nhà nước bõm bẽm chuyện hòa hợp Nam Bắc thì chính báo chí nhà nước đăng và vinh danh những tên giết người như Vũ Quang Hùng trong vụ ám sát Giáo sư Nguyễn Văn Bông chẳng hạn. Giết 6 ngàn dân vô tội Mậu Thân Huế không một lời xin lỗi, còn ngụy biện hòa giải bằng cách chụp mũ tội ác là do ngoại bang dựng chuyện.

Người dân Việt đã từng và hiện diện hôm nay là nạn nhân của cái đảng cộng sản phải nhận thức tìm về nhau trong tinh thần hoa nhân ái. Để đảng hòa giải là tự sát. Tiêu biểu chuyện hoà hợp hợp tác làm ăn như Trần Trường Việt Kiều ở Mỹ, Nguyễn Gia Thiều Việt Kiều ở Pháp, Trịnh Vĩnh Bình Việt Kiều Hoà Lan tiền mất tật mang, bỏ cuả chạy lấy người là một minh chứng. Ông cựu chủ tịch Nguyễn Minh Triết đã thẳng thừng nói: “Dẹp bỏ Điều 4 Hiến pháp là đảng tự sát” đó sao. Nói có sách mách có chứng rõ ràng độc giãi như vậy thì hoà với ai được. Không cho kẻ khác chia việc thì hòa giãi hiện hình là cái băng rôn chỉ một mình “đảng quang vinh muôn năm”. Chẻ từng chiếc đũa trong các tổ chức nhân quyền, các phong trào đòi tự do dân chủ là sách lược chia rẽ bất di bất dịch của băng đảng Ba Đình. Một tay nối dài vuốt ve, một tay cầm cây dao là nghề chuyên nghiệp CS.

Đã đến lúc người dân phải lột cái võ cứng cuộc đời bị đảng tròng vào cổ 70 năm. Phải thoát xác tách ra khỏi cái hệ thống sắp hàng đứng thẳng tôn sùng huyễn hoặc cá nhân. Chưa muộn để thắp ngọn lửa quê hương ra khỏi căn hầm địa ngục đỏ. Nạn nhân CS dù là người đã một thời bắt buộc cầm súng không thể là kẻ thù của nhau mà là bạn của nhau. Vì khi cùng đứng một góc trời làm lại từ đầu nối chân bước đi trên con đường tìm tự do dân chủ cho dân tộc và độc lập toàn vẹn lãnh thổ cho Tổ Quốc thì hành động sẽ là sợi dây nối kết. Đảng CS mọc trên hoang tàn đổ nát thì đảng CS cũng bị chính những người bị áp bức vùi dập trong đống tro tàn vùng dậy nhất quyết đối đầu để sống còn khi không còn chọn lựa nào khác.

Nhân dân đứng lên bằng đôi chân của mình và niềm tin linh thiêng Tổ tiên vào sức mạnh dân tộc hàng nghìn năm chống chọi kẻ thù phương bắc. Nghe lời đường mật hòa giải hòa hợp là mắc mưu kế đảng hút máu cả người ngoài nước và nội địa.

Đảng càng có nơi hút máu đảng càng sống dài ra. Bắc bộ phủ đã và đang trực tiếp hoặc gián tiếp hổ trợ Trung cộng thực hiện từng bước trong mưu đồ bá quyền bành trướng của họ.

Đảng cộng sản VN hòa hợp với đảng cộng sản Trung cộng để biến quê hương chúng ta thành tỉnh lỵ. Dân tộc Việt Nam hãy tự hòa giải khác biệt để cứu thoát khỏi họa diệt vong.

Hãy cùng nhau chuyển hóa đau thương bằng tinh thần yêu nước thương nòi trong cơn nguy biến đại họa mất nước.


Đài Loan tập trận giả sử như có cuộc xâm lăng toàn diện của Trung Cộng

Đỗ Hồng * Vasudevan Sridharan (Danlambao) lược dịch - Đài Loan tổ chức cuộc tập trận trong 2 ngày giả sử như có cuộc xâm lăng toàn diện của lực lượng Trung Cộng. Những cuộc tập trận này diễn ra không bao lâu sau khi chiếc hàng không mẫu hạm của Trung Cộng đi qua eo biển Đài Loan.

Cuộc tập trận khai mạc vào ngày thứ ba 17/1, trong toan tính của chính phủ Đài Loan nhằm trấn an công chúng sau những xác quyết gia tăng của Trung Cộng trong vùng.

Phát ngôn viên Chen Chung-chi của Bộ Quốc Phòng (Đài Loan) cho biết: “quân đội có những biện pháp tích cực để đối phó với tình hình trên Eo Biển Đài Loan và Biển Nam, để cho công chúng có thể an tâm. Chúng tôi sẽ tăng cường huấn luyện 365 ngày một năm.”

Được cam kết thực hiện bởi Quân Đoàn 10 của lực lượng Đài Loan, chính phủ cho biết điều này có nghĩa là để thử nghiệm khả năng sẵn sàng chiến đấu trong trường hợp có cuộc tấn công thực sự của Trung Cộng. Quân đội Đài Loan giả sử như Trung Cộng thực hiện cuộc tấn công toàn diện bằng lực lượng hải quân của họ lấy cớ diễn tập qui mô binh sĩ Hải Quân và Không Quân. Trong tình huống mô hình đó, một số phi cơ trực thăng cất cánh từ những tàu đổ bộ tấn công để thâm nhập vào cái gọi là Khu Vực Nhận Dạng Phòng Không (ADIZ) xuyên qua Eo Biển Đài Loan.

Quân đội Đài Loan nắm giữ những vị trí bên cạnh hệ thống phi đạn phòng không Avenger do Hoa Kỳ chế tạo trong những cuộc diễn tập tại thành phố Taichung. Vũ khí tinh vi từ kho vũ khí đạn được của Đài Loan bao gồm những loại trực thăng thám thính như Black Hawk và Super Cobra chiến đấu đã được điều động trong diễn tiến này.

Các viên chức quân sự báo động với giới truyền thông địa phương rằng binh lính được huấn luyện kỹ càng và những toán quân thiện chiến không phải là dành cho những mục tiêu giải trí. Ngoài những cuộc diễn tập, Đài Loan còn loan báo nâng cấp cho một số vũ khí. Một viên chức không quân được thông tấn xã AFP trích dẫn cho biết: “Đài Loan là nước đầu tiên trên thế giới nâng cấp chiến đấu cơ F-16 A/B lên thành F-16 V. Chúng tôi cải tiến khả năng trên không để bảo đảm an ninh quốc gia.”




Bán nước bắt tay xâm lược quốc gia quốc sĩ còn đâu!

Lê Dủ Chân (Danlambao) - Vào ngày 12 tháng 1 năm 2017 Nguyễn Phú Trọng đảng trưởng đảng cộng sản Việt Nam đi Trung cộng. Theo Phạm Bình Minh, phó Thủ Tướng, Bộ Trưởng bộ Ngoại Giao Việt Nam cộng sản cho biết chuyến thăm nhằm khẳng định đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ của Việt Nam, tăng cường quan hệ đối tác chiến lược với Trung Quốc và mở ra một thời kỳ mới cho quan hệ hai nước, qua đó trong 1 năm sẽ có nhiều cuộc viếng thăm lẫn nhau giữa lãnh đạo hai bên (Theo Vietnam Net).

Phải chăng Nguyễn Phú Trọng đi Trung cộng lần này là để:

- Khẳng định đường lối đối ngoại độc lập và tự chủ!?

Thưa không bởi vì: Là một quốc gia thật sự độc lập, có chủ quyền thì cần gì phải đi khẳng định với một quốc gia khác rằng mình có điều đó. Việt Nam có quan hệ đủ mọi cấp với trên 180 quốc gia trên thế giới, tại sao chỉ có Trung cộng là nước mà cấp lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam cần phải công du để khẳng định đường lối đối ngoại của mình mà không phải là Nga, Mỹ, Anh, Pháp, Nhật, Ấn Độ, Cuba...!?

- Nâng cấp và tăng cường quan hệ đối tác chiến lược với Trung Quốc!?

Thưa không bởi vì: Trong 27 năm nay quan hệ ngoại giao và tình trạng đối tác giữa Việt Nam Trung cộng đã lên đến mức "nồng ấm" và "đối tác chiến lược hợp tác toàn diện" thì còn cấp nào cao hơn nữa để "nâng"!?.

Như vậy mục đích thật sự nằm sau chuyến đi Trung Cộng lần này của Nguyễn Phú Trọng là gì nếu không phải đi để bày tỏ lòng trung thành và thực hiện bổn phận, trách nhiệm nô bộc của mình (báo cáo công tác và nhận chỉ thị) đối với chủ nhân là bọn bành trướng tại Bắc Kinh, đồng thời khẳng định sự tiếp thu sâu sắc của lãnh đạo Việt Nam đối chỉ thị "hai nước Việt Trung là một cộng đồng chia xẻ tương lai" của Tập Cận Bình trong thời gian gần đây, cụ thể qua cam kết "mở ra một thời kỳ mới cho quan hệ hai nước qua đó trong 1 năm sẽ có nhiều cuộc viếng thăm lẫn nhau giữa lãnh đạo hai bên".

Kể từ sau những ngày 3 và 4 tháng 9 năm 1990 (thời điểm diễn ra mật nghị Thành Đô) đến nay, tuy chưa tròn 27 năm nhưng những người lãnh đạo cao cấp nhất của đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam đã thực hiện 30 lần thăm Trung cộng, tính bình quân thì chưa đến 1 năm đã có 1 lần, được ghi nhận như sau:

1- Ngày 3-4/9/1990 Nguyễn Văn Linh, Tổng Bí Thư đảng cộng sản Việt Nam, Đỗ Mười, Chủ Tịch Hội Đồng Bộ Trưởng và Phạm Văn Đồng, cố vấn Ban Chấp Hành Trung Ương đảng cộng sản Việt Nam bí mật đến Thành Đô, thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên/Tàu để mật đàm với Giang Trạch Dân, Tổng Bí Thư đảng cộng sản Trung cộng, Lý Bằng, Thủ Tướng Quốc Vụ Viện Trung cộng.

2- Ngày 5/11/1991 Đỗ Mười, Tổng Bí Thư đảng cộng sản Việt Nam và Võ Văn Kiệt, Chủ Tịch Hội Đồng Bộ Trưởng Việt Nam thăm Trung cộng.

3- Ngày 9 đến ngày 15-11-1993 Lê Đức Anh, Chủ Tịch nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thăm Trung cng.

4- Ngày 21/2 đến ngày 1/3/1994 Nông Đức Mạnh, Chủ Tịch Quốc Hội nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thăm Trung cộng.

5- Ngày 26-11 đến ngày 2-12 - 1995 Đỗ Mười, Tổng Bí Thư Ban Chấp Hành Trung Ương đảng cộng sản Việt Nam thăm Trung cộng. 

6- Ngày 14 đến ngày 18-7-1997 Đỗ Mười, Tổng Bí Thư Ban Chấp Hành Trung Ương đảng cộng sản Việt Nam thăm Trung cộng.

7- Ngày 19 đến ngày 23-10-1998 Phan Văn Khải, Thủ Tướng nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thăm Trung cộng.

8- Ngày 25-2 đến ngày 2-3-1999 Lê Khả Phiêu, Tổng Bí Thư Ban Chấp Hành Trung Ương đảng cộng sản Việt Nam thăm Trung cộng.

9- Ngày 8 đến 15/10/1999 Phạm Thế Duyệt, uỷ viên thường vụ Bộ Chính Trị đảng cộng sản Việt Nam thăm Trung cộng.

10- Ngày 4 đến ngày 10/04/2000 Nông Đức Mạnh, Chủ Tịch Quốc Hội nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thăm Trung cộng.

11- Ngày 25 đến 28/9/2000 Phan Văn Khải, Thủ Tướng nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thăm Trung cộng.

12- Ngày 25 đến ngày 29-12-2000 Trần Đức Lương, Chủ Tịch nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thăm Trung cộng.

13- Ngày 30/11 đến 4/12/2001 Nông Đức Mạnh, Tổng Bí Thư Ban Chấp Hành Trung Ương đảng cộng sản Việt Nam thăm Trung cộng.

14- Ngày 12 đến ngày 21/11/2002 Nguyễn Văn An, Chủ Tịch Quốc Hội nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thăm Trung cộng

15- Ngày 7 đến ngày 11-4-2003 Nông Đức Mạnh, Tổng Bí Thư Ban Chấp Hành Trung Ương đảng cộng sản Việt Nam thăm Trung cộng.

16- Tháng 5/2004: Phan Văn Khải, Thủ Tướng nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thăm Trung cộng

17- Ngày 18 đến ngày 22-7-2005 Trần Đức Lương, Chủ Tịch nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thăm Trung cộng.

18- Ngày 22 đến ngày 26-8-2006 Nông Đức Mạnh, Tổng Bí Thư Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng cộng sản Việt Nam thăm Trung cộng.

19- Ngày 15 đến ngày 18-5-2007 Nguyễn Minh Triết, Chủ Tịch nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thăm Trung cộng.

20- Ngày 30-5 đến ngày 2-6-2008 Nông Đức Mạnh, Tổng Bí Thư Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng cộng sản Việt Nam thăm Trung cộng.

21- Ngày 20/10/2008 Nguyễn Tấn Dũng, Thủ Tướng nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thăm Trung cộng.

22- Ngày 26/4 - 01/05/2010: Nguyễn Tấn Dũng, Thủ Tướng nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thăm Trung cộng

23- Ngày 10/2011 Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí Thư Ban Chấp Hành Trung Ương đảng cộng sản Việt Nam thăm Trung cộng.

24- Ngày 19 đến 21/6/2013 Trương Tấn Sang, Chủ Tịch nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thăm Trung cộng.

25- Ngày 26/10/2014 Trần Đại Quang, ủy viên Bộ Chính Trị, Bộ Trưởng bộ Công An thăm Trung cộng.

26- Ngày 3/9/2015 Trương Tấn Sang, Chủ Tịch nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thăm Trung cộng.

27- Tháng 4/2015 Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí Thư Ban Chấp Hành Trung Ương đảng cộng sản Việt Nam thăm Trung cộng.

28- Ngày 10 đến 15/9/2016: Nguyễn Xuân Phúc, Thủ Tướng nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thăm Trung cộng.

29- ngày 19 đến 21/10/2016 Đinh Thế Huynh, ủy viên Bộ Chính Trị, Thường Trực Ban Bí Thư đảng cộng sản Việt Nam thăm Trung cộng.

30- Ngày 12/1 đến 15/1/2017 Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí Thư Ban Chấp Hành Trung Ương đảng cộng sản Việt Nam thăm Trung cộng.

(Bảng kê khai này chỉ ghi lại những chuyến đi công khai của những kẻ đứng đầu đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam. Không có những chuyến đi bí mật và của cấp thấp hơn như các ủy viên BCT hoặc ủy viên trung ương trong hệ thống đảng hay bộ trưởng, thứ trưởng trong hệ thống nhà nước)

Ngoài công hàm Phạm Văn Đồng (1958), những tiết lộ động trời về mật ước Thành Đô (1990) thì cách hành xử bất chấp sĩ diện quốc gia qua những chuyến đi Trung cộng dày đặc của tập đoàn lãnh đạo cộng sản tại Ba Đình/Hà Nội trong 30 năm qua cũng là một bằng chứng bán nước không thể chối cải của đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam, bởi vì lịch sử bang giao giữa các quốc gia độc lập có chủ quyền trên thế giới dù dưới bất cứ chế độ nào cũng chưa bao giờ có trường hợp như vậy ngoại trừ quốc gia đó đã bị mất chủ quyền.

19/1/2017

Nỗi lòng xin gởi Hoàng Sa

Nguyên Thạch (Danlambao) - Tháng Giêng, thắp những nén hương để sưởi ấm linh hồn cho những chiến sĩ Hải Quân VNCH vị quốc vong thân. Tháng Giêng xin được ghi khắc tên tuổi các anh như những vị anh hùng bảo quốc, để nêu lên sự hào hùng một thời quyết tâm gìn giữ quê hương của QL/VNCH so với hiện tại đảng CSVN là một lũ hèn hạ quì lạy thần phục cúi đầu trước giặc ngoại bang Tàu Cộng.

Tuy thân xác của các anh đã ra đi vĩnh viễn nhưng linh hồn vẫn luôn hiện hữu trong từng trang lịch sử chiến đấu hào hùng và khắc ghi trong tâm khảm của người dân Việt Nam khi nhìn thấy giặc Tàu ngang ngược cướp lấy quê hương.

Những lời thơ được ghi lại như những chứng tích chiến đấu hào hùng của các anh, đồng thời để tố giác những tội ác của bè lũ bán nước, phản bội lại dân tộc của Lê Đức Anh ra lệnh khóa tay 64 chiến sĩ bảo vệ biển đảo cho Trung cộng tàn sát đẫm máu ở Gạc Ma, Len Đao và Cô Lin. Để nói lên sự ích kỷ và nhu nhược của Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng đã vì lợi ích riêng tư của đảng CSVN mà quên Tổ Quốc và đồng bào, đẩy cả nước vào vòng nô lệ.

Chiều ra biển Thái Bình, con chợt khóc
Ngàn năm xưa, hận tiếc triệu năm sau
Giặc cướp cạn, hư hao lòng biển mẹ
Thương cháu con trong hờn tủi nghẹn ngào.

Vì nông cạn u mê tăm tối!
Hỡi dã tâm, phản bội sao đành?
Vì mưu lợi trong vô thường ngắn ngủi
Đã hiến dâng biển Tổ Quốc ngàn xanh

Lũ giặc đỏ mải mê trong cuồng vọng
Đành manh tâm dâng hiến cả sơn hà!
Chúng nào biết vạn vong linh bật khóc
Tổ Quốc đau thương... vì đã mất Hoàng Sa.

Nơi mù thẳm, bạc ngút ngàn cơn sóng
Cuồng cuộn dâng như màu trắng khăn tang
Dội về đây, bao tiếng nấc lệ tràn
Tim con nhói...dậy muôn vàn uất hận

Lịch sử ngàn năm xưa, đớn đau vô tận
Ngàn năm sau nhục hận đong đầy
Lũ đã tràn về đây, cào cuốn bủa vây
Dìm dân tộc thêm đọa đày thống khổ.
Biển ngàn năm, giờ chìm trong cuồng tố
Hoàng Trường Sa ơi, lệ đổ lưng tròng
Mai cháu con có thể lấy lại được không?
Niềm thương xót... bão dông trời đất mẹ.





Nếu tưởng niệm, xin gọi đúng tên các anh là những chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa

Phạm Thanh Nghiên (Danlambao) - Tối hôm qua có một bạn trao đổi riêng qua tin nhắn với tôi, bày tỏ dự định sẽ tưởng niệm các chiến sĩ VNCH đã hy sinh trong trận Hải chiến Hoàng Sa 43 năm về trước. Bạn ấy còn nói rằng, vì chưa vượt được qua sự sợ hãi nên sẽ không tham gia các cuộc tưởng niệm do các hội/nhóm dân sự độc lập kêu gọi, mà làm theo cách riêng của mình.

Bạn ấy nói về ý định sẽ viết khẩu hiệu rồi treo tại một địa điểm nào đó thích hợp để người đi đường có thể đọc được, như một cách mang sự thật đến với người dân. Hoặc thả hoa đăng, thắp nến rồi chụp hình đưa lên mạng.

Sau đó, người bạn này có chuyển cho tôi xem hình chụp khẩu hiệu mà bạn ấy tự tay viết: “Tưởng niệm các tử sĩ hy sinh tại Hoàng Sa năm 1974”. Tôi hỏi, sao không nêu đích danh những người hy sinh ngày ấy là các chiến sĩ VNCH, mà phải ghi chung chung là “tử sĩ”?



Người bạn giải thích rằng, chỉ cần ghi như thế người dân cũng tự hiểu là đang nói đến ai. Hơn nữa, bạn này không muốn bị rắc rối với bốn chữ “Việt Nam Cộng Hòa” nếu không may bị nhà cầm quyền phát hiện.

Ý muốn tưởng niệm các chiến sĩ VNCH đã hy sinh bảo vệ biển đảo của quê hương 43 năm trước là một nghĩa cử cao đẹp, đáng trân trọng của bạn. Tôi đã nêu ý kiến của mình khi trao đổi riêng với bạn. Câu chuyện này, xin được chia sẻ với bạn bè như một cách bày tỏ ý kiến cá nhân xung quanh đề tài này. Ý kiến của tôi, có thể phù hợp hoặc không phù hợp với suy nghĩ của người này hay người kia. Nhưng dứt khoát nó không mang tính gợi ý hay chỉ trích liên quan đến việc nhỏ là nội dung khẩu hiệu hoặc chuyện lớn hơn là việc tưởng niệm. Nó cũng chỉ gói gọn trong nội dung ngắn mà tôi và người bạn hôm qua đã trao đổi.

Về ngữ nghĩa, danh từ “tử sĩ” sử dụng trong trường hợp này không sai. “Tử sĩ” có nghĩa là “người chết trận”, hoặc “quân nhân chết khi đang tại ngũ, đang làm nhiệm vụ”. Với định nghĩa như thế và chỉ tính riêng giai đoạn lịch sử Việt Nam vài chục năm trở lại đây, chúng ta không những chỉ có các “tử sĩ VNCH”, mà còn có các “tử sĩ Cộng sản”.

Mong muốn góp phần chuyển tải sự thật đến cho người khác là hành động đáng trân trọng, hơn nữa còn là một trong những yếu tố quyết định vận mệnh đất nước sau này. Tuy nhiên, nếu cho rằng chỉ cần ghi “các tử sĩ hy sinh tại Hoàng Sa năm 1974” thì “người dân cũng tự hiểu mình đang nói đến ai” là một suy nghĩ thiếu chín chắn. Chưa biết chừng, những người không biết sự kiện lịch sử trên thậm chí sẽ lầm tưởng khẩu hiệu nhắc tới lính Bắc Việt. Khi ấy, ý nghĩa tốt đẹp của hành động tưởng niệm không những không đạt được mà còn tạo tác dụng ngược, hoặc hệ lụy không mong muốn. Dám lắm chứ, vì đối với nhiều người dân, ngoài ngoài lính “bộ đội cụ Hồ”, họ không biết (do bị lừa) đến lực lượng quân đội nào khác.

Nó hoàn toàn mâu thuẫn với mong muốn “mang sự thật đến cho mọi người”. Bởi nếu người dân đã biết rồi, thì việc “mang sự thật đến” không còn cần thiết nữa. Đương nhiên, với những người đã biết thì ai cũng hiểu khẩu hiệu trên nhắc đến 74 chiến sĩ VNCH đã hy sinh năm 1974 trên đảo Hoàng Sa khi chiến đấu với quân Trung cộng xâm lược. Song -như vừa nói, điều cần thiết là nói cho người chưa biết được biết sự thật.

Bốn chữ “Việt Nam Cộng Hòa” cho đến bây giờ vẫn bị coi là “nhạy cảm”, thậm chí “cấm kỵ” đối với không chỉ người dân, mà ngay cả với một số người cổ xướng cho nhân quyền, tự do. Điều này xin không bàn tới. Nhưng nếu tổ chức tưởng niệm hoặc tri ân các anh, tại sao không dám gọi đích danh tên những người được tưởng niệm? Không dám gọi đích danh tên những người được tưởng niệm, lòng biết ơn và sự tôn kính mà ta dành cho những người đã hy sinh vì tổ quốc sẽ không còn được trọn vẹn. 

Vì thế, nếu tưởng niệm, xin gọi đúng tên các anh là “74 chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa.”. Để người dân biết rằng, cách đây bốn mươi ba năm, chính những người lính hải quân VNCH, đã chiến đấu để bảo vệ biển đảo quê hương. Cho dù Trung cộng đã cưỡng chiếm được Hoàng Sa, cho dù những người cộng sản muốn chối bỏ sự thật lịch sử thì sự hy sinh cao cả của các anh sẽ là bất tử. “Anh hùng tử khí hùng bất tử”, không có câu nào đẹp hơn để diễn tả về sự hy sinh của người chiến sĩ hải quân VNCH trên quần đảo Hoàng Sa năm 1974.


Powered By Blogger