Tuesday, November 21, 2017

Ngô Kỷ & Chris Phan VIETSTAR . Tố cáo Trúc Hồ, Phan Kỳ Nhơn, Việt Tân...



AuthorNgô KỷPosted on:2017-11-21


Image maycontain: 4people, peoplesmiling, text
Poster "The Rebel" do nhóm bạn trẻ "chống cộng"ở Âu Châu làm tặng Ngô Kỷ


Little Saigon ngày 19 tháng 11 năm 2017

alt
"Mặc sầu tiền lộ vô tri kỷ,
Thiên hạ hà nhân bất thức quân "

Thật sự tôi chẳng hiểu "mô, tê" gì về ý nghĩa hai câu thơ bằng chữ Hán này cả, do đó phải cầu cứu đến Google, và khi tôi vào cái Link  http://www.thivien.net/Cao-Th%C3%ADch/Bi%E1%BB%87t-%C4%90%E1%BB%95ng-%C4%90%E1%BA%A1i-k%E1%BB%B3-2/poem-rkS7BX3Bcpb1lFiLF2a3rw thì "ô kìa, đời bổng dưng vui," nên xin chia sẻ cùng quý vị.

Hôm nay tôi xin kính gởi đến quý vị cái Youtube buổi hội luận giữa tôi và Ký giả Chris Phan trên VIETSTAR RADIO ONLINE ngày 17 tháng 11 năm 2017 vừa qua, liên quan đến một số vấn đề đang xảy ra trong cộng đồng. Trong buổi hội luận này, chúng tôi đề cập đến một số nhân vật, đảng phái như Trúc Hồ, SBTN, Phan Kỳ Nhơn, Việt Tân, Hồng Thuận v.v..., và bên cạnh đó chúng tôi cũng có trưng dẫn một số tài liệu, phim, ảnh để chứng minh những thành phần này đã và đang có những hành động phản bội cộng đồng, tiếp tay cộng sản Việt Nam, và phản quốc.

Mời quý vị bấm vào cái Link dưới:


để thưởng lãm nội dung buổi hội luận sôi nổi, trung thực, chính xác và hữu ích cho công cuộc đấu tranh chống Việt cộng, diệt Việt gian. Với chủ trương "nói có sách, mách có chứng," tôi tin là quý vị sẽ thấy thích thú khi bỏ 2 tiếng đồng hồ theo dõi buổi hội luận của chúng tôi.

Trong những ngày kế tiếp, chúng tôi sẽ lần lượt có những chương trình hội luận đề cập đến những nhân vật, tổ chức, phong trào, đảng phái, lực lượng, cơ quan truyền thông  "ăn cơm Quốc Gia thờ ma cộng sản," "chống cộng dỏm," mị dân, lừa đảo cộng đồng.

Trong buổi hội luận này cũng có đề cập việc Anh Nguyễn Thanh Tú đang truy tố băng đảng Việt Tân ra trước pháp luật, do đó xin mời quý vị bấm vào Link dưới để theo dõi rất nhiều chi tiết:


Để quý vị có đủ bằng chứng về sự trí trá, gian manh, lừa đảo của băng đảng Việt Tân liên quan đến sự kiện "lãnh đạo cao cấp Việt Tân" Hồng Thuận về Việt Nam "bưng bô" cộng sản, tôi xin đính kèm theo dưới đây một số Audio Youtube của các nhân vật lãnh đạo đảng Việt Tân phát biểu "trái ngược" nhau về việc Hồng Thuận khi đi về Việt Nam năm 2009 có phải đang là đảng viên Việt Tân hay không? Các nhân vật này gồm có:

Tổng Bí Thư Việt Tân Lý Thái Hùng:

Xứ Bộ Trưởng Việt Tân Nam Cali Trần Trung Dũng:

Phát ngôn nhân Việt Tân Hoàng Tứ Duy:

Ủy viên Trung Ương Việt Tân Hoàng Cơ Định:

Ủy viên Trung Ương Việt Tân Nguyễn Quốc Quân:


Và Link Audio Youtube mà ông Phan Kỳ Nhơn, chủ tịch Liên Ủy Ban Chống Cộng Sản Và Tay Sai tuyên bố "Trúc Hồ và luật sư Đỗ Phủ của SBTN" làm kinh tài cho thủ tướng cộng sản Việt Nam Phan Văn Khải" :


Xin quý vị vào các Links bài viết cũ ở dưới để đọc các bài viết cũ có nhiều chi tiết quan trọng và chính xác về các sự kiện xảy ra trong cộng đồng.

Trân trọng,

Ngô Kỷ
(714) 404-7022

Có nên trông chờ những người Cộng sản Việt Nam tự thay đổi?


AuthorKamiSourceRFAPosted on: 2017-11-21


200 ủy viên Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam chụp hình tại lễ bế mạc Đại hội đảng 12 ở Hà Nội hôm 28/1/2016. AFP
Có lẽ việc chủ trương giải thể cộng sản Việt Nam là chuyện không thể, dẫu rằng đảng cộng sản hiện nay đã rệu rã, mất lòng tin của một số đông dân chúng. Song chẳng lẽ họ lại tự giải thể họ? Phần cũng vì chuyện các "thế lực thù địch" của họ có khả năng đánh đổ cũng chỉ là chuyện tào lao, vì các thế lực "thù địch" trong và ngoài nước hiện nay không có khả năng để đánh đổ cộng sản.
Chính vì thế, xu hướng trông chờ những người cộng sản sẽ tự thay đổi, nghĩa là hy vọng rằng họ (những kẻ lãnh đạo) sẽ hiểu ra vấn đề rằng, thể chế chính trị độc tài cộng sản khó có thể tiếp cận với thế giới văn minh để đưa đất nước phát triển và tiến bộ. Những sự thay đổi về các chính sách kinh tế, xã hội... ở Việt Nam gần đây đã khiến người ta càng tin vào điều đó.
Trong bài viết, "Nguyễn Phú Trọng: người của phe ưu tú" trên trang New Mandala,(http://bit.ly/2zkiLss) tác giả David Hutt đã cho rằng, "Một cân nhắc cuối cùng là tất cả những việc này sẽ dẫn tới đâu. Có khả năng câu trả lời là năm 2021, khi Đại hội Đảng kế tiếp diễn ra. Một bài báo của Economist năm ngoái đã cho thấy, điều đó tốt hơn là tôi cố tìm cách diễn đạt:[Tới năm 2021], nhóm các đảng viên nói tiếng Nga, được giáo dục căm ghét nước Mỹ, sẽ tới hạn nghỉ hưu. Những người kế tục họ rất có thể là các nhà kỹ trị, học ở phương Tây, vốn hiểu rằng niềm hy vọng tốt nhất cho đảng tồn tại nằm ở việc làm cho nền kinh tế trở nên cạnh tranh hơn, và thuyết phục người Việt trẻ … rằng đảng hết sức quan tâm tới họ.".
Nghĩa là chính trị Việt Nam sẽ có những biến chuyển tích cực hơn khi mà các nhà kỹ trị, học ở phương Tây sẽ thay thế cho nhóm các đảng viên nói tiếng Nga, vốn dĩ không mấy thân thiện với nước Mỹ. Những nhân vật "tây học" thế hệ 5, 6X được đào tạo bài bản ở tây phương đang giữ các trọng trách trong bộ máy nhà nước ở Việt Nam, mà lâu nay người ta hy vọng nhiều là những cái tên như: Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam, Ủy viên Bộ Chính trị - Bí thư Thành ủy Hà Nội Hoàng Trung Hải v.v...
Tuy nhiên không hẳn là như thế.
Chiều 17/11/2017, trong phiên chất vấn của Quốc hội về lĩnh vực thông tin và truyền thông, Phó thủ tướng Vũ Đức Đam cho rằng, với báo chí và mạng xã hội, tinh thần chung của Chính phủ là tạo điều kiện phát triển nhưng phải tăng cường quản lý với thái độ cương quyết. Vẫn theo ông Đam, hiện nay thị trường quảng cáo trực tuyến, Facebook và Youtube đã chiếm 80%, doanh thu của hai công ty này là 350 triệu USD. Theo đó, "...các nước đều làm cả, như ở Trung Quốc có mạng xã hội của họ. Người ta làm đương nhiên có công cụ pháp luật và đương nhiên là có các nhà cung cấp dịch vụ khác. Các nước có công cụ pháp luật, họ cố gắng tạo ra các nhà cung cấp để chống độc quyền, hoặc dùng các biện pháp kỹ thuật để chặn, lọc, làm chậm lại và tuyên truyền giáo dục".
Thực ra việc các quốc gia có yêu cầu Facebook, Twitter và Google... đặt máy chủ ở đặt máy chủ ở nước sở tại là chuyện không hiếm. Nhưng việc đặt máy chủ như thế đồng nghĩa với việc những công ty (đa quốc gia) đó phải đăng ký tư cách pháp nhân địa phương như một công ty của nước sở tại là điều họ không muốn và sẽ không bao giờ làm. Ví dụ vào tháng 4/2016, chính phủ Ấn Độ yêu cầu ba đại công ty Facebook, Twitter và Google đặt máy chủ ở nước này với lý do chống khủng bố đã không được đáp ứng.
Theo tạp chí Luật khoa (http://bit.ly/2z57sA4), bình luận về phát biểu trên của Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam trong việc ủng hộ việc chặn, lọc, và hạn chế Internet trước Quốc hội đã cho rằng, "Những gì PTT Đam nói, rất đáng tiếc cho ông, đi ngược lại hoàn toàn với những gì mà chính Việt Nam đã đồng ý thông qua tại diễn đàn nhân quyền quan trọng nhất toàn cầu – Hội đồng Nhân quyền LHQ. ". Vì thế họ đã đặt câu hỏi nghi ngờ rằng, "Cái gì làm cho ông Đam đi từ một người coi “kết nối” con người trên toàn cầu là bản chất của cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ Tư đến một con người cổ xuý cho việc xây dựng một mạng biệt lập như Trung Quốc và đề xuất kiểm soát để người dân ít dùng mạng xã hội hơn?". Vẫn theo tạp chí Luật khoa, với dẫn chứng rằng, ngay trước đây không lâu tại một hội thảo của Ngân hàng Thế giới vào tháng 3/2015 Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam đã từng khẳng định rằng: “Tôi chỉ muốn nói rằng, giờ không phải lúc bàn lợi ích của công nghệ số là thế nào mà phải khẳng định: Bản thân công nghệ số có những mặt trái, nhưng không phải do công nghệ mà do người sử dụng công nghệ. Vì thế, không có lý gì vì tác động mặt trái của nó mà kìm hãm nó, mà phải tìm mọi cách để nó phát triển”.
Cũng như trước đây, phát biểu (http://bit.ly/2ziMpOH) được cho là "ngớ ngẩn" của ông Vũ Đức Đam, với tư cách Chủ tịch Hội đồng Chỉ đạo biên soạn Bách khoa toàn thư Việt Nam, ông Phó Thủ tướng đã có yêu cầu: Làm sao để bộ sách phải là tri thức cơ bản về Việt Nam, đặc biệt là tri thức ứng dụng cho đất nước, đúng theo quan điểm của chủ nghĩa Mac-Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh, với các tiêu chí là dân tộc, khoa học, hiện đại, hệ thống và đại chúng.
Nếu điểm qua tiểu sử của ông Vũ Đức Đam (http://bit.ly/2B5WmfZ) sinh năm 1963, là Tiến sĩ Kinh tế từng du học ở Đại học Tự do Brussel, Vương quốc Bỉ và nói thông thạo tiếng Anh và tiếng Pháp. Được biết, ông Vũ Đức Đam từng làm Thư ký và Trợ lý Cố vấn Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam dưới thời cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt và từng giữ chức Thứ trưởng Bộ Bưu chính – Viễn thông. Điều đó cho thấy khó có thể bác bỏ điều cho rằng Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam là một nhân vật tây học và có xu hướng cải cách.
Câu hỏi được đặt ra là, "Vậy tại sao ông Đam lại hay có các phát biểu tiền hậu bất nhất hay lẩm cẩm như thế?"
Có không ít người đã đặt câu hỏi cho rằng, liệu ông Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam có biết tác dụng của mạng xã hội đã thúc đẩy sự phát triển toàn diện trên mọi phương diện đối với Việt Nam hay không? Cũng như việc Facebook, Google, Twitter có lợi nhuận khủng, song họ không kinh doanh ở VN, họ là những người khổng lồ kinh doanh toàn cầu thì việc đánh thuế như thế nào còn là việc đang phải tranh cãi, trên nguyên tắc cam kết “không đánh thuế hai lần”? V.v... và v.v...
Xin thưa, ông Đam không những biết mà còn biết rất rõ. Song Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam vì sợ ảnh hưởng đến chế độ, vì lợi ích của đảng và cái ghế của cá nhân ông nên ông cố tình không hiểu để đưa vấn đề thu thuế để lôi kéo các ĐBQH đồng lõa với mục đích nhằm bịt miệng người dân. Dẫu rằng trước đó ít ngày, thượng tướng Tô Lâm Bộ trưởng Bộ Công An đã lên tiếng khẳng định "Không thể cản trở sự phát triển của thông tin mạng vì chúng ta sẽ không chơi được với ai cả!".
Trong mỗi trận đánh, sau khẩu lệnh xung phong thì những người lính bật dậy đầu tiên có khả năng trúng đạn và hy sinh rất cao. Chính trường Việt Nam cũng như vậy, những nhân vật lãnh đạo Việt Nam có tư tưởng cải cách trước sau cũng cùng chung một số phận xấu. Trường hợp các ông Trần Xuân Bách, Trần Độ... là những ví dụ. Đó chính là lý do các lãnh đạo Việt Nam trong Bộ Chính trị luôn tỏ ra ù lỳ và tránh né vấn đề cải cách, để rồi họ luôn đi chậm chạp theo đội hình hàng ngang.
Đó là lý do khiến những ai quan tâm đến chính trị Việt Nam cần phải bớt tư duy trông chờ lãnh đạo cộng sản tự thay đổi, thay vào đó cần phải tập hợp lôi kéo quần chúng nhân dân để tạo áp lực đủ mạnh, buộc đảng cầm quyền phải thúc đẩy cải cách.

* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do

Người con gái Việt Nam trên đại lộ Ayutthaya


SourceBáo MaiPosted on: 2017-11-21
Đọc bản tin “18.000 gái Việt ra nước ngoài hành nghề mại dâm mỗi năm” trong đó trích lời phát biểu của Jeremey Douglas, Trưởng đại diện khu vực Đông Nam Á - Thái Bình Dương của Cơ quan phòng chống ma túy và tội phạm của Liên hợp quốc (UNODC) tôi chợt nhớ đến phóng sự của một nhà báo Mỹ viết về cảnh các cô gái VN vừa mới lớn đang hành nghề mãi dâm trên trên đại lộ Sri Ayutthaya, thủ đô Bankok, Thái Lan đầu thập niên 1990.
Các em đều trong tuổi vị thành niên. Hầu hết chỉ mười sáu, mười bảy tuổi. Lẽ ra giờ này các em phải ngồi trong lớp học, học làm người phụ nữ VN, học chuyện thêu thùa, may vá, trông con và học cả chuyện yêu đương, đẹp như trăng khi tròn khi khuyết. Thế nhưng, nghèo đói đã xô đẩy em khỏi ngôi trường mà em yêu mến. Nghiệt ngã đã xua em ra khỏi vòng tay nuông chiều của mẹ. Lạc hậu đã xô em xuống giòng sôngChao Phraya nước đục quê người.
Đêm đó tôi viết bài thơ Người Con Gái Việt Nam Trên Đại Lộ Ayutthaya.
Những cô gái 16, 17 tuổi đứng trên đường Sri Ayuthaya ngày đó bây giờ không còn nữa. Các em đã về đâu giữa một thành phố, mà nơi đó, theo thống kê của cơ quan AIDS Liên Hiệp Quốc, UNAIDS, 44 phần trăm gái mãi dâm mang trong người bịnh AIDS. Các em hoặc đã chết trong một trại AIDS ở Bangkok, ở Chiang Mai, hay nếu may mắn sống sót trở về được quê hương cũng chỉ để lây lất ở một góc tối nào đó trong chuỗi ngày tàn tạ của đời mình.
Mấy chục năm sau, chỗ của em đứng ngày xưa không phải vì em chết đi mà bỏ trống. Chiếc giường tre nơi em đã nằm chờ khách không phải vì em ra đi mà bỏ trống. Nơi em đứng năm xưa đã có một bàn chân Việt khác vừa đứng đó. Trên manh chiếu em nằm đã có người con gái Việt khác đang nằm. Sau 40 năm "độc lập, tự do, hạnh phúc" hàng ngàn con gái Việt Nam vẫn nối gót nhau đi làm thân gái khách.
Dưới đây là bài thơ khá dài Người Con Gái Việt Nam Trên Đại Lộ Ayutthaya. Nhạc sĩ Phan Ni Tấn phổ thành ca khúc và ca sĩ Đình Nguyên trình bày trong Đêm Thơ Nhạc Mẹ và Quê Hương tại Toronto.
NGƯỜI CON GÁI VIỆT NAM TRÊN ÐẠI LỘ SRI AYUTTHAYA
Người con gái Việt Nam
Trên đại lộ Sri Ayutthaya, Bangkok
Em đứng đó một mình ôm mặt khóc
Như chợt nhớ ra đây không phải Sài Gòn
Mái tóc thu buồn
Mái tóc héo hon
Bay phơ phất giữa phố phường xa lạ
Mười sáu tuổi kiếp giang hồ chung chạ
Trôi lang thang như những bọt bèo
Ðất nước nghèo không giữ nổi chân em
Nên xứ người em làm thân gái khách

Tuổi của em như sao mai mới mọc
Ðẹp vô tư như những cánh lan rừng
Tuổi bắt đầu của một mùa xuân
Có hoa bướm tung tăng
Có một chút tình yêu nhẹ nhàng thơ mộng
Lẽ ra ngày này em đang ngồi trong lớp học
Học làm người phụ nữ Việt Nam
Học chuyện thêu thùa may vá trông con
Học cả chuyện yêu đương
Ðẹp như trăng khi tròn khi khuyết

Bỗng dưng hôm nay em mất hết
Mất cả tuổi thơ mất cả cuộc đời
Bangkok chiều nay mưa lất phất rơi
Có làm em nhớ Sài Gòn mưa tháng sáu
Nhớ con hẻm vào nhà em
Dường như lúc nào cũng tối
Nhớ mẹ già đôi mắt dõi mù tăm
Nhớ đám em thơ đang đứng mỏi mòn trông
Tin của chị từ phương nào biền biệt
Còn ở đấy cả một trời thương tiếc
Như ngàn năm mây trắng vẫn còn bay

Nhìn sông Chao Phraya nước đục chiều nay
Có làm em nhớ đến sông Nhà Bè
Nhớ những con lạch nhỏ
Ðầy những rong rêu rác rưới
Cống rãnh gập ghềnh
Nước vẫn một màu đen nhưng là nước của em
Sẽ không thể nào đen như thế mãi

Khi cố bập bẹ vài ba tiếng Thái
Có làm em nhớ thuở lên năm
Ba bảo em đánh vần hai chữ Việt Nam
Em cố gắng năm lần bảy lượt
Nhưng cuối cùng dù sao em nói được
Mẹ thưởng em bằng những chiếc hôn nồng
Ba mỉm cười hy vọng chảy mênh mông
Ánh lửa tương lai đã bắt đầu nhen nhúm
Ánh lửa ngày xưa
Cho ngày mai tươi sáng
Ðã tàn đi theo giông bão cuộc đời

Sau những lúc đau thương da thịt rã rời
Em có khóc một mình trong bóng tối
Mỗi giọt lệ sẽ mang màu sám hối
Mỗi lời rên chôn giấu những ăn năn
Tóc thu buồn như những sợi oan khiên
Trói lấy cuộc đời em nghiệt ngã
Về đâu em chiều nay trên đất lạ
Về đâu em mưa gió phủ đầy sông
Người con gái Việt Nam trên đại lộ Sri Ayutthaya
Ðang nhắm mắt nhìn đời trôi vô tận

Lịch sử Việt Nam
Vinh nhục thăng trầm bao nhiêu bận
Nhưng chưa bao giờ đen tối hơn hôm nay
Ông cha ta có khi phải xuống biển tìm ngọc trai
Lên non tìm ngà voi trầm hương châu báu
Có những lúc cả giòng sông thấm máu
Có nhiều khi xương trắng gởi rừng sâu
Nhưng chưa một lần trong bốn ngàn năm
Có những cô gái Việt Nam
Phải sang xứ người bán thân nuôi miệng
Tủi nhục nầy không bao giờ rửa sạch
Nỗi đau nầy không phải của riêng em
Mà của mọi người còn một chút lương tâm
Và còn biết thế nào là quốc nhục

Ðêm nay anh viết nốt bài thơ
Dẫu biết chẳng thể nào tới tay em được
Thơ của anh
Tâm sự của một người anh nhu nhược
Giữa muôn vạn khổ đau chỉ biết đứng nhìn
Lơ láo giữa chợ đời
Vết thương nặng trong tim
Anh vẫn ung dung như người khách lạ
Nước Mỹ ấm no làm anh quên tất cả
Quên bảy chục triệu đồng bào đang cảnh lầm than
Quên đám em thơ lưu lạc bốn phương ngàn
Quên cả chính anh với những đau thương thời thơ ấu
Ngày anh đi mang hờn căm nung nấu
Hẹn non sông một sớm sẽ quay về
Ðem thanh bình gieo rắc vạn trời quê
Ðem mạch sống ươm trên từng nắm đất

Giấc mộng ngày xưa
Dù anh không còn muốn nhắc
Vẫn lạnh lùng sống lại giữa đêm mơ
Anh đang khóc một mình
Hay đang khóc trong thơ
Không, chỉ hạt bụi vừa rơi vào trong mắt
Hạt bụi đó chính là đời em đã mất.

Trần Trung Đạo

Tổng Thống Trump: Đáng lẽ nên để 3 cầu thủ UCLA ngồi tù


SourceBáo Người ViệtPosted on: 2017-11-21


Tổng Thống Donald Trump và ông LaVar Ball. (Hình: Getty Images)
LOS ANGELES, California (NV) – Sau khi ba cầu thủ bóng rổ của đại học UCLA bị đình chỉ vì ăn cắp ở Trung Quốc, Tổng Thống Donald Trump tweet và cho rằng đáng lẽ ông nên để ba người này ngồi tù, vì cha của một cầu thủ phủ nhận sự giúp đỡ của ông.
Theo tin của Washington Post, ba cầu thủ LiAngelo Ball, Cody Riley và Jalen Hill xin lỗi mọi người, rồi cám ơn Tổng Thống Trump vì sự can thiệp của ông, tại một cuộc họp báo ở UCLA.
Tuy nhiên, ông LaVar Ball, cha của anh LiAngelo Ball, cho đài ESPN biết: “Ông ấy qua đó (Trung Quốc) để làm gì? Ai cũng làm như ông ấy giúp tôi.”
Ông Trump nghe vậy, rồi đáp lại trên Twitter: “Ba cầu thủ được về nước, không phải ngồi tù ở Trung Quốc, nhưng ông LaVar Ball phủ nhận sự giúp đỡ của tôi và cho rằng ăn cắp không phải là chuyện lớn. Đáng lẽ tôi nên để ba cầu thủ đó ngồi tù.”
Vài giờ sau, ông Trump tweet tiếp: “Ăn cắp là một tội lớn ở Trung Quốc (5 đến 10 năm tù), nhưng ông LaVar không nghĩ như vậy. Đáng lẽ tôi nên để con trai ông ngồi tù cho đến lần sau tôi qua Trung Quốc. Vô ơn quá!”
Ông Ball tuy chưa trực tiếp đáp lại tweet của ông Trump, nhưng cho đài ABC biết ông sẽ đích thân cám ơn vị tổng thống nếu ông đi thăm ba cầu thủ UCLA trong tù. (TL)
--------
Ý kiến độc giả:
Khác với chính quyền Obama quá nhu nhược đã để cho Bắc Hàn bắt bớ và giam cầm đến chết anh viên Mỹ Otto Warmbier. Tổng Thống Trump không để cho công dân Mỹ bị ức hiếp bởi Cọng Sản như vậy. Đây cũng là một bài học cho các công dân Mỹ nên biết tôn trọng lá cờ Mỹ và vị tổng thống của họ. Trong khi nước Mỹ thượng tôn luật pháp, giữ gìn văn hóa, tôn trọng lá cờ và tổng thống của họ thì một lớp người hổn độn lại không chịu kính trọng hoặc đốt cờ và chưởi bới tổng thống, đó là lớp người vô văn hóa và đần độn, đã lạm dụng tự do quá trớn !! Cầu mong cho một số người Việt tỵ nạn học được bài học nhân ái của nước Mỹ để đừng tỏ ra phản bội và vô ơn.

Kim Hoa Bà Bà

Ba cầu thủ của UCLA ăn cắp ở Trung Quốc bị đình chỉ vô thời hạn

Trịnh Hội mát mẻ thú dưới cơn mưa


AuthorMinh SơnPosted on: 2017-11-22

Lão già dâm ô trẻ em tại Vũng Tàu đưa đảng ra hù doạ toà

Hương Khê (Danlambao) - Lẽ ra Nguyễn Khắc Thủy không nên hô “phản đối” hay “đả đảo”, không nên dọa đốt thẻ đảng làm gì. Mà khi nghe Tòa đọc xong bản án, Nguyễn Khắc Thủy nên hô: “Đảng CSVN quang vinh muôn năm”, và “Chủ tịch Hồ Chủ tịch muôn năm”, thì mới xứng đáng là tinh thần kiên định của người đảng viên, là “chiến đấu đến hơi thở cuối cùng”. Như các đồng chí Hoàng Văn Thụ, Trần Đăng Ninh và những người cs tiền bối khác vậy. Thật là “vinh quang muôn năm” cho cái đảng chứa đầy một lũ hủ bại. Chỉ biết cướp, hiếp và vơ vét làm giàu trên mồ hôi xương máu và nỗi đau của nhân dân.

*

Vậy là sau hơn 3 năm, kể từ khi anh ViJay, một người Ấn Độ đang sống tại chung cư Lakeside, Khu đô thị Chí Linh, TP. Vũng Tàu, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu(BRVT), gửi đơn tố cáo Nguyễn Khắc Thủy, sinh năm 1940, đảng viên ĐCSVN, nguyên Giám đôc Ngân hàng Nhà nước tỉnh BRVT có hành vi dâm ô trẻ em.

Và phải hơn một năm, kể từ ngày 08/7/2016, chị Trần Thị Thu Thủy, mẹ cháu Trương Nam Thi, sinh năm 2009, ngụ tại chung cư Lakeside, Khu đô thị Chí Linh, TP. Vũng Tàu, tỉnh BRVT, sau khi gửi đơn tố cáo Nguyễn Khắc Thủy về tội dâm ô cháu Trương Nam Thi. Lão Thủy đã dùng tay sờ mó và dùng miệng mút vào bộ phận sinh dục của con gái chị, đến các ngành chức năng TP Vũng Tàu và tỉnh BRVT mà không được giải quyết.

Chị Thủy đã gửi đơn tố cáo đến Chủ tịch nước Trần Đại Quang, chủ tịch QH Nguyễn Thị Kim Ngân, Bộ trưởng CA Tô Lâm, Hội Bảo vệ quyền trẻ em Việt Nam, các báo đài trung ương, và Quỹ nhi đồng Liên Hiệp Quốc kêu cứu.

Thì đến tháng 8/2016, Cơ quan Cảnh sát Điều tra Công an TP. Vũng Tàu đã ra quyết định khởi tố vụ án để "ngân cứu, điều tra làm rõ".

Ngay sau khi Quyết định khởi tố được công bố, một số phụ huynh đã tiếp tục tố cáo lão già này, nâng số nạn nhân lên đến 9 người.


Và cũng phải "ngâm" hơn 1 năm, đến ngày 17/11/2017, TAND TP. Vũng Tàu mới mở phiên tòa sơ thẩm xét xử bị cáo Nguyễn Khắc Thủy về tội “dâm ô trẻ em”.

Trong quá trình xét xử, Nguyễn Khắc Thủy cho rằng hiện tại mình không được khoẻ, đau đầu, khó thở, tức ngực nên xin được ngồi trả lời HĐXX.

Nhiều lần bị cáo gục đầu vào một bên Vành móng ngựa và tỏ ra mệt mỏi, suy nhược, đến nỗi Tòa phải cho bác sĩ đến hỗ trợ.

Đại diện luật sư của bị cáo Nguyễn Khắc Thuỷ yêu cầu phiên toà được xử kín, nếu không thì đề nghị hoãn phiên toà lần này. Tuy nhiên đại diện VKS từ chối quyền đề nghị hoãn phiên toà của phía luật sư bị cáo.

Trước vành móng ngựa, bị cáo Thuỷ cho rằng mình bị vu khống về hành vi dâm ô đối với 2 cháu bé. "Tôi cho đây là vụ vu khống".

Thông qua người phiên dịch, ông ViJay, nhân chứng người Ấn Độ cho biết, ông biết bị cáo Thủy sau khi ông vô tình chụp được tấm hình bị cáo Thủy thực hiện hành vi dâm ô với một bé gái. Ông ViJay khẳng định mình thấy rất rõ những hành vi mà bị cáo Thủy thực hiện với cháu bé, là đưa tay vào trong quần và sờ soạng bộ phận sinh dục cháu bé. Đến tối cùng ngày, ông ViJay đến công an phường Nguyễn An Ninh để làm đơn tường trình lại vụ việc mình đã chứng kiến.

Nhân chứng Nguyễn Khánh Linh Ngọc (2003) đã tường trình sự việc thấy bị cáo Thủy sờ hai tay vào ngực, bụng của H.A là bạn của Ngọc. Cháu Ngọc còn cho biết thêm, chính cháu cũng suýt là nạn nhân của Nguyễn Khắc Thủy.

Cháu Ngọc khẳng định những gì mình nói là hoàn toàn khách quan và đúng sự thật.

Khi HĐXX hỏi: Cháu H.A. có khai rất chi tiết trước toà, ông muốn nói gì về vấn đề này không? Bị cáo Thuỷ cho rằng nhân chứng Ngọc (14 tuổi) không thể thấy ông thực hiện hành vi dâm ô cháu H.A. vì vị trí đứng bị hạn chế, khuất tầm nhìn.

Cháu Ngọc đứng lên nói: "Thật sự cháu nghe những lời bị cáo khai trước toà thấy rất buồn cười. Cháu nhận dạng chính xác đúng là ông Thuỷ, không thể sai được. Cháu cũng nhìn thấy rất nhiều lần ông Thuỷ dâm ô với các bé gái khác nữa, cháu thấy nhưng cháu không nói gì vì lúc đó không liên quan đến cháu.

Khi Tòa hỏi: “Bị cáo thấy lời tố cáo của nhân chứng người Ấn Độ như thế nào? Nhân chứng cho rằng ông có hành vi dùng tay sờ vào bộ phận sinh dục bé gái?"

Bị cáo Thuỷ nói: “Tôi cho rằng ông ta là người tri thức nhưng tại sao lại chụp hình tôi khi chưa được sự cho phép của tôi. Tôi không biết ông ấy chụp có mục đích gì, tại sao lại chụp lén tôi”?

Theo cáo trạng, vào khoảng 20 giờ một ngày trong tháng 4-2014, ông T., cha của cháu N.N.A.D (SN 2008), dẫn con gái đến chơi tại khu vực cầu trượt thuộc khuôn viên của chung cư Lakeside. Trong lúc cháu D. đang chơi đùa cùng anh trai (SN 2003) thì bị Thủy dùng tay sờ vào bộ phận sinh dục. Hành vi này của Thủy đã bị anh trai của cháu D. phát hiện và nói cho cha biết, ông T. đã báo bảo vệ của chung cư.

Ông Đ. (nhân chứng vụ án, bảo vệ chung cư Lakeside) thuật lại, khoảng chập tối một ngày tháng 4/2014, anh T. có chạy đến báo cho ông biết là đã đánh một ông già bởi ông ấy sờ soạng vào vùng nhạy cảm của con gái anh T. Tuy nhiên, khi đến khu vực đó thì ông Đ. chỉ thấy bóng dáng của một người đàn ông bỏ đi.

Kết thúc phiên xét xử sơ thẩm, TAND TP. Vũng Tàu đã tuyên bị cáo Nguyễn Khắc Thủy 3 năm tù về tội Dâm ô đối với trẻ em.

Điều buồn cười là khi tranh tụng tại Tòa, bị cáo Nguyễn Khắc Thủy luôn lấy tư cách đảng viên và lương tâm ra để bao che cho hành động dâm ô thú tính của mình.

Nguyễn Khắc Thủy nói: "Là một Đảng viên, lương tâm của tôi không cho phép làm như vậy, không làm hại các cháu, tôi cho đây là vụ vu khống". 

Sau khi nghe Tòa tuyên án 3 năm tù về tội Dâm ô đối với trẻ em, bị cáo 77 tuổi vung tay lên và hét lớn 3 lần: "Tôi phản đối!" và hô “đả đảo”.


Sau khi ra khỏi Tòa, tại sân Tòa, bị cáo Thủy còn tuyên bố: “Tôi sẽ đốt thẻ đảng và tự sát. Đề nghị các nhà báo đưa sự việc lên quốc tế cho tôi. Xử lí một đảng viên 51 tuổi đảng là sai”.


Đúng là lý lẽ của một đảng viên cs có khác.

Dư luận cho rằng, việc bị cáo Thủy nói mệt và đề nghị hoãn phiên tòa chỉ là thủ thuật câu giờ và xỏ xiên lừa lọc. Vì sau khi ra khỏi Tòa, lão ta tỏ ra rất hung hăng và mạnh mẽ. Chứng tỏ lão không hề mệt mỏi. Những hành động trẻ con ấy không lừa được Tòa.

Đã phải đứng trước Vành móng ngựa để nghe các nhân chứng và VKS nói về tội trạng bẩn thỉu và đáng lên án của con quái vật đội lốt người. Vậy mà lão vẫn lấy tư cách đảng viên ra để hòng làm tấm bùa hộ mệnh và hù dọa pháp luật.

Việc Nguyễn Khắc Thủy cho rằng, mình không dâm ô trẻ em, là vì chưa đưa được cái “của nợ” kia vào bộ phận sinh dục của các cháu.

Vậy khi Nguyễn Khắc Thủy dùng tay đưa vào quần và ngực các cháu để sờ soạng, dùng miệng và lưỡi bú và mút bộ phận sinh dục của các cháu, thì lão ta có nghĩ đến tư cách của người đảng viên không?

Hay là Nguyễn Khắc Thủy đã "học tập và làm theo tấm gương" của người được mệnh danh là vua ấu dâm kia?

Điều khôi hài nhất là khi bị cáo Thủy nói rằng, việc nhân chứng người Ấn Độ kia “lẻn” chụp hình về hành động dâm ô đồi trụy của lão, mà lại không xin phép lão. Làm cho lão bị “dở bữa tiệc”, bị vạch mặt trước công luận và pháp luật là hành động thiếu văn minh của người trí thức?

Với bản chất và truyền thống lưu manh, lươn lẹo của người cs, khi chị Trần Thị Thu Thủy làm đơn tố cáo lên các cơ quan chức năng, Nguyễn Khắc Thủy đã thuê côn đồ đến hù dọa gia đình chị. Và y viết giấy hăm dọa gắn trước cánh cửa nhà chị Thủy với dòng chữ “HÃY CHÚ Ý SỰ AN TOÀN CỦA VỢ CHỒNG MÀY VÀ CON QUÁI VẬT TRẦN THU THỦY”.

Nếu như lão già dâm ô này không phải là một đảng viên, mà là người đảng cho là trong giới phản động, thế lực thù địch, thì có cần đến hơn 3 năm, sau khi chịu rất nhiều áp lực của các cấp lãnh đạo, của báo chí và dư luận, kể cả sự vào cuộc của Quỹ Nhi đồng LHQ, thì vụ việc mới được đưa ra xét xử không?

Và có phải vì xử lý một đảng viên 51 năm tuổi đảng, nên bị cáo dọa đốt thẻ đảng và đòi tự thiêu. Đó có phải là cách đưa đảng ra để làm con ngáo ộp doạ mọi người không?

Lẽ ra Nguyễn Khắc Thủy không nên hô “phản đối” hay “đả đảo”, không nên dọa đốt thẻ đảng làm gì. Mà khi nghe Tòa đọc xong bản án, Nguyễn Khắc Thủy nên hô: “Đảng CSVN quang vinh muôn năm”, và “Chủ tịch Hồ Chủ tịch muôn năm”, thì mới xứng đáng là tinh thần kiên định của người đảng viên, là “chiến đấu đến hơi thở cuối cùng”. Như các đồng chí Hoàng Văn Thụ, Trần Đăng Ninh và những người cs tiền bối khác vậy.

Thật là “vinh quang muôn năm” cho cái đảng chứa đầy một lũ hủ bại. Chỉ biết cướp, hiếp và vơ vét làm giàu trên mồ hôi xương máu và nỗi đau của nhân dân.

20/11/2017

Nếu Miền Nam tự do tồn tại đến ngày nay

Josh Gelernter * VNCH-Ngoc Trương (Danlambao) trích dịch - Nhìn vào phần còn lại của Đông Á châu và tưởng tượng xem Nam Việt Nam có thể đạt được gì nếu tồn tại đến bây giờ.


Sau khi chủ nghĩa thực dân sụp đổ vào đoạn kết Thế chiến thứ hai, Đông Á bắt đầu tự kiến tạo. Hoa Kỳ ủng hộ ba chính phủ chống cộng trong cuộc chiến chống bành trướng của chủ nghĩa Marx: Chúng ta ủng hộ cuộc chiến của Cộng hòa Trung Hoa chống lại Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, chúng ta ủng hộ cuộc chiến của Cộng hòa Triều Tiên chống lại CHDCND Triều Tiên và ủng hộ Việt Nam Cộng hòa chống lại VNDCCH. Tức là, Đài Loan chống TC, Hàn Quốc chống Bắc Triều Tiên và Nam Việt Nam chống Bắc Việt. Hai trong số ba nước cộng hòa này phát triển cao nhất, thịnh vượng và tự do nhất trên thế giới.

Một trong những lời chỉ trích chính của bọn phản chiến về sự ủng hộ của Hoa Kỳ đối với Nam Việt Nam là chính quyền miền Nam không dân chủ. Điều đó đúng; chính quyền quân sự cai quản với hợp tác của phe dân sự ở mức độ khác nhau. Tuy nhiên, bài diễn văn của Dân biểu Dân chủ phản chiến, Leo Ryan, "Dù Nam Việt Nam không là pháo đài các nguyên tắc dân chủ, nhưng những cáo buộc tệ nhất về đàn áp nhân quyền đang bị thổi phồng. Phe đối lập chính trị, báo chí vẫn có tiếng nói. Có một số tù nhân chính trị, nhưng toàn dân cũng như các lãnh đạo chính trị đối lập không hề sống trong sự đàn áp.

Nhà mày dệt Vinatexco

May thay, các thị trường tự do có khuynh hướng đưa các quốc gia chưa tự do đi đúng hướng. Giống như Việt Nam Cộng hoà, Cộng hòa Trung Hoa và Đại Hàn cũng trải qua thời kỳ độc tài quân sự. Tổng thống Park Chung-hee cai trị từ năm 1961 cho đến khi bị ám sát năm 1979. Chính quyền của ông mang tiếng đàn áp chính trị, nhưng ông đã xây dựng nền kinh tế của Nam Hàn đầy năng lực, biến thành nền tảng phát triển dân chủ ngày nay. Tương tự vậy, Cộng hòa Trung Hoa do Tưởng giới Thạch cai trị theo quân luật đến khi ông qua đời năm 1975. Tuy TT Park và Tưởng mang tiếng đàn áp, nhưng mang lại sự thịnh vượng to tát, sau đó con Tưởng là Tưởng kinh Quốc đã chuyển hoàn toàn sang nền cộng hòa tự do dân chủ.

Đài Loan - thật xấu hổ khi không được LHQ công nhận là quốc gia có chủ quyền. Tuy nhiên, bằng cách sử dụng công thức Chỉ số Phát triển Con người của LHQ (Human development index), Đài Loan là quốc gia phát triển hạng 21 toàn thế giới. Đại Hàn đứng thứ 18. Cả hai nước đều vượt các nước Âu châu như Áo, Bỉ, Luxembourg, Ý và Phần Lan; Đại Hàn cũng vượt qua Nhật Bản, Pháp và Israel (xem phụ lục). Mặc dù có ít tài nguyên thiên nhiên, nhưng Đài Loan đứng hạng 19 trên thế giới có GDP (Tổng sản lượng quốc nội) cao nhất theo đầu người: 45,854 USD / năm, vượt qua Canada, Đan Mạch, Bỉ, Pháp, U.K., Nhật Bản và Ý. Tương tự, tuy ít tài nguyên thiên nhiên nhưng Hàn Quốc đứng ở vị trí thứ 30, trước New Zealand, Tây Ban Nha và cả hai nữa của nước Tiệp Khắc cũ (Slovakia và Czech).

Tổng Thống Ngô Đình Diệm cắt băng khánh thành Xa lộ Sài Gòn - Biên Hòa 1961. Đứng bên trái TT Diệm là ông Trần Lê Quang, Bộ trưởng Bộ Công Chánh VNCH.

So sánh với các nước Cộng sản đối đầu: GDP của TC trên đầu người thấp hơn 70 điểm so với Đài Loan, sau Turkmenistan, Algeria, Libya, Maldives và Irac. Bắc Hàn gần như nằm dưới đáy bảng báo cáo, sau cả Zimbabwe, Rwanda (Phi châu) và Haiti. Trong chỉ số khoản phát triển con người, TC cũng dưới Đài Loan 70 điểm, đứng sau Tunisia, Peru, Grenada và Azerbaijan. Phát triển con người của Bắc Hàn, vì những lý do rõ ràng, không tính chính xác được. 

So sánh các nước cộng hòa tự do ở Á Châu được Mỹ hậu thuẫn: Việt Nam, thiên đường của HCM, đứng thứ 122 về phát triển con người, sau cả Syria, Irac, Moldova và Gabon, Việt Nam đứng thứ 126 về GDP trên đầu người, sau Cộng hòa Congo, Swaziland , Dominica và Albani. 

Có lẽ đây là kết quả không thể tránh khỏi của truyền thống cộng sản tiêu diệt sạch giới chủ đất, giáo sư và trí thức.

Quan trọng hơn kinh tế, nhìn vào tự do của Đài Loan và Hàn Quốc, bầu cử tự do, tư pháp độc lập, tự do báo chí, tự do tôn giáo, tự do hội họp và tự do ngôn luận. TC và Bắc Hàn đều không có bất kỳ thứ nào. Dĩ nhiên Việt Nam cũng vậy, đảng Cộng sản Việt Nam tiếp tục kiểm soát "bầu cử" và tòa án, tiếp tục bắt giữ tra tấn các nhà bất đồng chính kiến ​​hay bất đồng quan điểm tôn giáo.

Boeing 727 và Boeing 707 của Air Vietnam (Hàng không Việt Nam) tại phi trường Hong kong (Đường bay Saigon-Hongkong và Hongkong-Saigon hàng tuần).

Hãy tưởng tượng Việt Nam Cộng hòa - sẽ như thế nào ngày nay. Việt Nam, quốc gia đông dân thứ 13 trên thế giới, hơn 90 triệu dân. Một nửa dân số, ít nhiều, có thể sống tự do và thịnh vượng như người Hàn Quốc và Đài Loạn đang thích thú. (Có lẽ còn thịnh vượng hơn Đài Loạn hay Hàn Quốc, vì Việt Nam có nguồn tài nguyên thiên nhiên khổng lồ, dầu lửa ngoài khơi là thứ tiền ký thác tiềm ẩn). 

Nhận thức sau cùng là 20/20 của năm 2015 (hoàn toàn độc lập với hoàn cảnh của thập niên 60 và 70), rõ ràng chiến đấu cho Nam Việt Nam là điều đúng phải làm. Đã tới lúc càng có nhiều người nói như thế nhứt là các chính trị gia và giáo sư, đặc biệt vì các cựu chiến binh Việt Năm ngày càng lớn tuổi thêm. Đồng thời cũng vì, sau 40 năm Sài Gòn sụp đổ, tất cả chúng ta học một bài học về cái giá thảm khốc khi nước Mỹ không làm hết sức mình cho lẽ phải.

***

Chú thích của người dịch:

- Chỉ số phát triển con người (HDI) theo LHQ là tóm lược đo lường về thành tích trung bình trong khía cạnh chính phát triển con người: cuộc sống lâu dài và khỏe mạnh, có kiến thức hiểu biết và có mức sống xứng đáng.

- Bài viết năm 2015, nên tác giả dùng tài liệu thời điểm đó. Chúng tôi đính kèm phụ lục cập nhật năm 2017 dưới đây (http://hdr.undp.org/en/composite/HDI)

Phụ lục:

Danh sách các quốc gia sắp hạng theo HDI (Human development index):

1. Norway
2. Australia
3. Thụy Sĩ
10. Canada
10. USA
17. Japan
18. Đại hàn (South Korea)
21. Pháp
22. Bĩ
90. China
115. Vietnam.


Tham khảo:


***

Dư Âm của ngày 20/11, ngày nhà giáo tắt ngỏm niềm tin

Hồn Nhiên (Danlambao) - Dù muốn dù không, chúng ta cũng phải nhắc đến một nghề cao quý, cái nghề “đưa đò” của các thầy cô giáo. Đưa hết thế hệ này đến thế hệ kia. Ngày xưa, để thi đậu vào trường sư phạm, người giáo viên phải học về tất cả từ phong cách đến diễn đạt, sao cho mỗi người giáo viên khi đứng trên bục giảng, phải luôn là tấm gương sáng cho các em học sinh noi theo. Người đào tạo hiền nhân cho đất nước phải là người hoàn hảo, không một chút tì vết. Người ta chấm từ bước đi, cách ăn nói, cách đối nhân xử thế giữa những anh em đồng nghiệp với nhau, chưa nói tới với nhân quần, xã hội.

Dĩ nhiên, đạo đức là thước đo nhân cách của người giáo viên. Mà khi nói tới phạm trù đạo đức, phải là đạo đức truyền thống của dân tộc Việt, chứ không phải thứ “đạo đức cách mạng”, đạo đức Hồ Chí Minh” như cộng sản vẫn tuyên truyền. (Tôi sẽ đào sâu thêm ý nghĩa thật sự của chữ Cách Mạng trong một bài viết khác, riêng trong bài viết này, tôi xin dành riêng để nói về phẩm chất của người giáo viên). 

Ông bà ta xưa hay có câu: “Phú quý sinh lễ nghĩa, bần cùng sinh đạo tặc”, tôi không nghĩ những câu này đúng trong bối cảnh xã hội hiện nay. Thử nhìn vào nết ăn nết ở của những cậu ấm, cô chiêu thời nay, họ có lễ nghĩa không? Hay họ được cha mẹ nuông chìu sống trong một môi trường thác loạn, xa xỉ vất hàng đống tiền vào những quán bia ôm hay xập xình trong thứ âm nhạc nhầy nhụa ở các quán bar, vũ trường thâu đêm suốt sáng? Họ được thừa hưởng một thứ giáo dục gì mà thành hình những phong cách nửa người nửa ngợm như vậy? Lại có thêm một câu thành ngữ khác để bào chữa cho họ: “Cha mẹ sanh con, trời sanh tánh”, trời nào sanh tánh nhỉ? Nếu cha mẹ lưu tâm tới con cái, đã không lao vào làm giàu, đẻ cho con mặc tình sống theo bản năng của chúng. Một nền giáo dục tốt cho dù không khiến họ trở thành hiền tài, nhưng chí ít cũng không biến họ thành những con người vô cảm. 

Tôi nhớ như in hình ảnh của một người giáo viên dạy văn sau khi bị ép nghỉ dạy vì có một lý lịch “xấu”, đó là cô giáo Mai ở xóm tôi. Cô vốn là một người trầm lặng, ít nói. Đứng lớp, cô lúc nào cũng nói năng chừng mực, phong cách đĩnh đạc, nhẹ nhàng. Cô hay chú ý tới những học trò nghèo mà có ý chí tiến thân. Đặc biệt, không một học trò nào bị cô trách phạt khi phạm lỗi. Học trò của cô sau khi đỗ đạc thành tài vẫn luôn nhớ tới cô và siêng năng thăm hỏi khi có dịp về thăm quê. 

Sau năm 75, thế sự xoay vần, cô bị bắt buộc phải bỏ dạy mặc dù cô rất yêu nghề. Giai đoạn năm 1978, 79, 80, người ta thấy cô chở trên xe đạp ọc ạch những thùng nước cơm xin của hàng xóm về nuôi heo, trông dáng vẻ cô gầy đi, hốc hác, làn da chai sần, sạm nắng. Cô không còn là một thần tượng đối với các em học trò nữa rồi! 

Tôi tin rằng đã có rất nhiều thầy cô giáo sau năm 75 cũng lâm vào tình trạng như cô, bởi cộng sản chủ trương “Hồng Hơn Chuyên”, họ không bao giờ tin dùng những người có tài mà không có một nhân thân dính dáng tới đảng, bác. Tôi cũng thấy vài người được giữ lại, gọi là giáo viên “lưu dung”, đó là những giáo viên dạy giỏi những môn tự nhiên như toán, lý, hóa, tuy nhiên, những giáo viên “lưu dung” này không được xét vào biên chế, nghĩa là không có một chút quyền lợi gì để được hưởng những kỳ nghỉ phép hay lãnh thưởng. Đây chính là sự phân biệt đối xử rất man rợ mà chỉ có trong một xã hội được cho là “ưu việt” nhất hành tinh hiện nay.

Thốt nhiên tôi muốn đọc lại 2 câu thơ, mà tôi không nhớ tác giả của nó là ai:

Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian, bút chẳng tà”

California, Nov.20, 2017

Powered By Blogger